Chàng rể xuất chúng - Chươn 315: Món quà gặp mặt!

“Hồ đồ! Anh hành động theo cảm tính như vậy, đã suy nghĩ đến hậu quả chưa?

“Còn nữa, dựa vào cách của anh, anh lấy gì để phản kích?”

Cục trưởng Tiêu nhất thời bất mãn, hờ hửng nói.

Trong mắt ông, cứ coi như Chu Dương là thanh niên không tệ lắm, có đủ dũng khí chịu trách nhiệm làm việc.

Nhưng Chu Dương còn quá trẻ, vẫn chưa hiểu hết về xã hội.

Thế giới này, nhiều lúc, không chỉ dựa vào sự can đảm và một bầu nhiệt huyết là có thể làm nên chuyện.

Nhiều khi người ta làm việc phải chịu ảnh hưởng từ rất nhiều mặt.

Điều này tuyệt đối không tránh khỏi.

Huống hồ, dựa vào thế lực của Giang gia ở Trường Sa, chỉ cần Giang gia không làm những việc phạm pháp thì ngay cả cảnh sát cũng không có cách nào làm gì được Giang gia.

“Điều này ông không cần biết”

Chu Dương lạnh lùng nói, sau khi Ngưu Xuyên giao ba tên côn đồ cho cảnh sát, trực tiếp đóng cửa phòng lại.

Bây giờ anh cần suy nghĩ nghiêm túc, nên phản kích Giang gia bắt đầu từ mặt nào.

Ở bên ngoài, cục trưởng Tiêu chưa kịp nói xong đã nghe thấy tiếng cửa đóng, sắc mặt ngay lập tức trở nên u ám.

“Liều lĩnh, lớn vậy rồi còn không nghe lời khuyên của người khác? Anh cho rằng mình là ai?”

Cục trưởng Tiêu nhìn vào cửa phòng mắng mỏ, trong lòng không thoải mái.

Nhưng ba tên côn đồ đã giao nộp vào tay cảnh sát, đối phương là người bị hại, lúc này hoàn toàn có thể không để ý đến bọn họ.

“Đi, chúng ta về!”

Cục trưởng Tiêu biết bây giờ mình có nói gì, đối phương cũng sẽ không nghe, ông khoát tay quay người rời đi.

“Đúng rồi, sao chép một bản camera của tòa nhà, đưa về cục cảnh sát!”

Lúc đi đến cửa tòa nhà, cục trưởng Tiêu đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, quay sang dặn dò phó cục trưởng.

Lúc này, trong phòng Vip, Chu Dương đang trầm tư, Ngưu Xuyên ở bên cạnh yên lặng chờ đợi.

“Anh Dương theo em thấy, sự việc này tám chín phần là Giang gia làm, chúng ta đánh Giang Bắc tàn phế, dựa theo bản tính xưa nay của Giang gia, căn bản không thể bỏ qua.”

Ngưu Xuyên điềm đạm nói, cậu ấy theo bên cạnh Chu Dương lâu như vậy, từng gặp phải không ít chuyện chuyện nên cũng học được cách suy nghĩ nhiều mặt.

Vấn đề trước mắt, nói đơn giản cũng hết sức đơn giản, nói khó khăn cũng hết sức khó khăn.

Yếu tố quan trọng nhất là bọn họ không có chứng cứ để chứng minh chuyện này là do Giang gia đứng sau giở trò.

“Anh Dương, lần trước ở khách sạn sau khi người của Giang gia tay không trở về, mấy ngày nay Giang gia luôn rất yên tĩnh, không có bất kỳ hành động nào, điều này chắc chắn không bình thường.”

“Vì vậy em nghĩ, Giang gia đang chuẩn bị chuyện gì đó quan trọng thậm chí còn trọng hơn chuyện Giang Bắc bị phế.

“Hoặc bọn họ đang chờ cơ hội, đợi khi chúng ta lơ là cảnh giác, sau đó đột ngột tấn công, khiến chúng ta không kịp trở tay!”

Ngưu Xuyên nói xong, tự tin gật đầu, cảm thấy mình phân tích chuẩn xác, cậu liếc nhìn Chu Dương, muốn nghe suy nghĩ của anh.

“Ừ, cậu nói không sai, bây giờ chúng ta không có chứng cứ trong tay, nhưng thế thì sao, tôi nói là Giang gia làm, thì là Giang gia làm”

“Vì vậy, tôi đang nghĩ phải chuẩn bị một món quà gặp mặt như thế nào cho bọn họ, dù sao Giang gia cũng đã mấy lần muốn đưa chúng ta qua đó, lần này, tôi cũng rất muốn gặp mặt một vài người.”

Chu Dương cười khẩy nói

“Anh Dương, đúng là Giang gia làm thật sao?”

Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên hé mở, Tô Hiểu Manh bước ra, ngữ khí như còn hơi sợ hãi.

Mấy cô gái còn lại cũng cùng đi ra.

Chu Dương nhìn thấy tâm trạng các cô ấy hình như đã tốt lên nhiều, trong lòng cũng yên tâm hơn.

Anh sợ sự việc này sẽ ảnh hưởng không tốt đến họ, thậm chí sẽ để lại sự ám ảnh trong lòng.

Tuy trước kia cũng có một hồi ức không hay ở Đông Hải, nhưng chuyện đó quá đột ngột, Chu Dương cũng đã đứng ra giúp bọn họ tránh việc bị tổn thương.

Thế nhưng lần này, bọn họ lại là người bị hại.

Mục tiêu của ba tên côn đồ rõ ràng là ba người bọn họ, thậm chí còn có hai tên côn đồ truy đuổi theo bọn họ.

Sự ảnh hưởng này nếu không thể mất đi, cũng sẽ theo bọn họ suốt cuộc đời.

Đột nhiên, Chu Dương thấy chị Dương nhìn mình với ánh mắt hơi kỳ dị.

Như đang oán trách.

“Chị Dương, sao chị lại nhìn tôi như vậy?”

Chu Dương không nhịn được, liền hỏi.

Tuy anh và Chị Dương không thân thiết lắm, nhưng vì có mối quan hệ với ba cô gái kia nên cũng được coi là tạm ổn.

Chu Dương lại không nhớ bản thân từng đắc tội gì với chị Dương

“Lẽ nào bản thân cậu không biết sao?”

Chị Dương hỏi lại, giọng điệu không thiện cảm lắm.

Lúc này không chỉ Chu Dương, những người khác cũng không hiểu.

Tô Hiểu Manh thậm chí lo lắng hốt hoảng nhìn chị Dương, sợ chị Dương trách mắng Chu Dương.

“Tôi nên biết chuyện gì?”

Chu Dương cạn lời.

“Lần trước ở Đông Hải, mấy người Manh Manh vừa quen biết cậu, kết quả là xảy ra chuyện ám sát, vốn dĩ chúng tôi rời Đông Hải, cho rằng sẽ không xảy ra việc như vậy nữa.”

“Thế nhưng, lần này đến Trường Sa, cậu cũng xuất hiện, việc như vậy lại một lần nữa xảy ra, cậu nói bản thân cậu có phải sao chổi không?”

Chị Dương bực dọc không vui, ánh mắt cảnh giác nhìn Chu Dương.

Nghe đến đây, mọi người bỗng nhiên dở khóc dở cười.

Bọn họ không ngờ rằng chị Dương sẽ nói những lời này.

Nhưng suy nghĩ cẩn thận lại, hình như cũng có lý.

Nhất là ba bọn họ nhớ lại bản thân trong cuộc sống hay lúc biểu diễn trước giờ chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy.

Thế nhưng sau khi quen biết Chu Dương, liên tục xảy ra chuyện, thậm chí mỗi lần đều có mặt Chu Dương.

Một lúc sau, ánh mắt ba cô gái nhìn Chu Dương có một chút thay đổi.

Triệu Uyển Dung và Trương Điềm Điềm không nói gì, nhưng từ từ lùi bước, trên mặt hiện lên tia cảnh giác.

Nhìn tình cảnh này, Chu Dương nhất thời dở khóc dở cười, chỉ cảm thấy hai thiếu nữ này quá đỗi đáng yêu.

Lời nói như vậy, bọn họ cũng tin.

Ngược lại, Tô Hiểu Manh không những không lùi bước, mà còn đi thẳng đến trước mặt Chu Dương

“Em không tin, việc này có liên quan đến anh Dương, ngược lại, mỗi lần đều là anh Dương cứu bọn em!”

Tô Hiểu Manh khẳng định chắc chắn, chớp đôi mắt to tròn, nhìn chằm chằm vào Chu Dương.

“Haha, ngoan quá!”

Chu Dương cười lớn, đưa tay sờ vào đầu Tô Hiểu Manh, trong lòng cảm thấy ấm áp.

“Được rồi, xảy ra sự việc lần này, chúng ta ở lại Trường Sa cực kỳ không an toàn, tốt nhất chúng ta về công ty, cho dù thế lực Giang gia lớn thế nào, cũng sẽ không làm gì được chúng ta.”

“Hơn nữa, tiếp theo, Trường Sa thậm chỉ cả tỉnh Tương Tây cũng sẽ không yên bình vì vậy chúng ta cần chuẩn bị tốt.”

Chu Dương cười nói, cũng nhắc nhở mọi người.

Nếu lúc này Giang gia xảy ra chuyện như vậy, không tránh khỏi việc Giang gia sẽ làm ra những chuyện khác nữa, huống hồ còn có khả năng tạo ra uy hiếp lớn đối với sự an toàn của mọi người.

Mà Chu Dương cũng không thể đảm bảo được bản thân và Ngưu Xuyên lúc nào cũng ở bên cạnh họ vì thế cách tốt nhất là bọn họ cùng trở về.

“Còn mọi người, hãy nhanh chóng chuẩn bị một chút, khi về Đông Hải, ổn định lại công việc ở công ty, sau đó có thể suy nghĩ việc tiến vào thị trường tỉnh Tương Tây, lần này tôi sẽ tặng cho Giang gia một món quà gặp mặt thật lớn!”

Truyện liên quan

Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 1060 - T/g: Nguyệt Hạ Tiểu Dương
Tiên Hiệp
một năm trước
Xuyên Thành Mỹ Nhân Bệnh - Em Gái Của Vai Ác

Xuyên Thành Mỹ Nhân Bệnh - Em Gái Của Vai Ác

Chương 29 - T/g: Vụ Hạ Tùng
Ngôn Tình
một năm trước
Tôi là thầy khai quang

Tôi là thầy khai quang

Hoa Hướng Dương
18+
10 tháng trước
Chàng khờ

Chàng khờ

Thư Sinh
Dị Năng
một năm trước
Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 357 - T/g: Thiện Tâm Nguyệt
Ngôn Tình
một năm trước
Em là thế giới của anh

Em là thế giới của anh

Hồng Trần
Phấn đấu
10 tháng trước
Người vá xác

Người vá xác

Tích Man
Đô Thị
một năm trước
Kiều Nữ Lâm gia

Kiều Nữ Lâm gia

Chương 141 - T/g: Xuân Ôn Nhất Tiếu
Ngôn Tình
một năm trước