Chàng rể xuất chúng - Chương 100: Cao Hùng!

“Ôi! Đúng là đại mỹ nhân! Xem ra tin đồn trước đây đều là thật !”

“Đương nhiên, chúng tôi nói không sai chứ, nếu hôm nay không đến, thì các cậu không có may mắn được chiêm ngưỡng rồi, haha!”

“A, đáng tiếc cô ấy bị Cao Hùng nhìn trúng rồi, nếu không thì nói không chừng tôi vẫn còn một cơ hội!”

Mọi người nhìn thấy Trần Hân trong nháy mắt, lập tức trở nên phấn khích.

Đại học Đông Hải là trường đại học tốt nhất của thành phố Đông Hải và xếp ở top 5 trên toàn quốc.

Một ngôi trường như vậy, thành thật mà nói, tất nhiên không thiếu người đẹp.

Không nói đến khóa tân sinh viên này mà bất kỳ khoá nào trước đó đều có ít nhất mười mấy người đẹp

Ai lại không thích có nhiều người đẹp chứ?

Lúc này, trên sân khấu, Trần Hân kìm nén sự kích động, chăm chú vào từng động tác nhảy múa.

Chỉ là, ánh mắt cô, hướng về phía khán đài, dường như đang kiếm tìm gì đó.

Mặc dù Chu Dương từng nói sẽ đến xem màn trình diễn của cô nhưng đến giờ vẫn chưa thấy anh xuất hiện.

Trần Hân không trách Chu Dương, cô chỉ đang nghĩ rằng anh nhất định đã đến và đang ngồi bên dưới, im lặng chăm chú nhìn cô.

Nghĩ đến đây, trong lòng Trần Hân bỗng nhiên vui mừng, khiêu vũ càng nhẹ nhàng thanh thoát.

Lập tức cả đại lễ đường tràn ngập tiếng la hét chói tai cổ vũ cho Trần Hân

Chẳng mấy chốc, điệu nhảy đã kết thúc.

Sau khi Trần Hân rời khỏi sân khấu, rất nhiều sinh viên không nỡ, ánh mắt họ vẫn luôn dõi theo hướng cô rời đi.

Phía sau sân khấu.

“Hân Hân, tối nay em rất đẹp!”

Một nam sinh viên cao to nhìn thấy Trần Hân quay về sau sân khấu, liền đi thẳng về phía cô mỉm cười nói.

“Ôi, hội trưởng Cao Hùng vẫn đẹp trai ấm áp như vậy!”

“Đúng vậy. Nếu hội trưởng Cao Hùng có thể dịu dàng với tôi một lần, cho dù có chết, tôi cũng đồng ý.”

“Thôi đi, nhìn cái bộ dạng này của cậu, đời này cũng không có hy vọng đâu!”

“Thực sự ghen tị với tân sinh viên này!”

Nhìn thấy Cao Hùng đi về phía Trần Hân, không ít nữ sinh trong cánh gà đều âm thầm ngưỡng mộ, ánh mắt ghen tị nhất thời đều hướng về phía cô.

Trần Hân nhíu mày, cô không thích loại cảm giác này.

Bất kể là nam sinh viên trước mặt này hay là ánh mắt của những nữ sinh khác, đều có ý không tốt với cô.

Bỗng chốc, Trần Hân nghĩ đến Chu Dương.

Chỉ trong ánh mắt Chu Dương, cô mới cảm nhận được một thứ tình cảm thuần khiết, đó là sự yên mến, tin tưởng.

Không giống với Cao Hùng trước mặt, ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Tôi nói rồi, tôi với anh không thân thiết, phiền anh gọi tên đầy đủ của tôi.

Trần Hân lạnh lùng nói.

Đối với Cao Hùng, người mà cô không hiểu tại sao lại xuất hiện trước mặt mình, Trần Hân căn bản không có chút hứng thú.

Ngay cả khi gần đây cô biết được một ít thông tin về Cao Hùng từ một vài người bạn, Trần Hân cũng không có thiện cảm nào với hắn.

Cao Hùng gọi cô thân mật như vậy, không chỉ không khiến Trần Hân cảm thấy gần gũi, ngược lại còn sinh ra cảm giác chán ghét.

Ánh mắt Cao Hùng ngừng lại, thái độ lãnh đạm của Trần Hân khiến hắn rất không vui.

Nhưng rất nhanh, hắn không thèm để ý đến cảm giác này nữa.

“Trần Hân, điệu múa tối nay của em rất đẹp, đợi buổi lễ kết thúc, chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhé, coi như anh giải tỏa mệt mỏi cho em.”

Cao Hùng cười tự tin.

Trước giờ hắn thường dùng chiêu này, lần nào cũng vô cùng thuận lợi.

Không biết có bao nhiêu nữ sinh, đều bị khuất phục dưới chiêu này của hắn.

“Hừ! Cho dù Trần Hân cô có thanh cao đến đâu, cuối cùng cũng sẽ có một ngày trở thành đồ chơi của Cao Hùng tôi.”

Trong lòng Cao Hùng thầm nghĩ.

“Thật ngại quá, tôi không có thời gian, mọi người cứ đi đi.”

Trần Hân lạnh lụng đáp, trực tiếp lướt qua Cao Hùng, quay trở lại bàn trang điểm.

“Được, vậy hôm nay chúng ta đến khách sạn Huy Hoàng, ở đó anh có người quen...”

“Cái gì? Em không đi !”

Cao Hùng chắc chắn Trần Hân sẽ đi, ngay cả địa điểm cũng đã nói ra.

Nhưng bỗng nhiên phản ứng lại, kinh ngạc nhìn Trần Hân.

“Trời ơi, Trần Hân này cũng quá kiêu ngạo rồi? Ngay cả lời mời của hội trưởng Cao Hùng cũng không đi!”

“Đúng vậy, cô ta tưởng mình là ai vậy, Cao hội trưởng mời cô ta, chính là cho cô ta thể diện!”

“Cao hội trưởng, anh yên tâm, Trần Hân không đi, chúng em nhất định sẽ đi!”

Mọi người thấy vậy, lập tức lên tiếng khiêu khích, châm chọc

Bọn họ đố kỵ với sự quan tâm mà Cao Hùng dành cho Trần Hân, lúc này thấy cô từ chối Cao Hùng, ai ai cũng nhìn thấy hy vọng, vội vã thể hiện mình trước mặt Cao Hùng.

“Đủ rồi! Tôi từng nói muốn mời các cô sao? Cút hết đi cho tôi!”

Cao Hùng trầm giọng quát, nhìn bóng lưng Trần Hân, ánh mắt hắn tràn ngập sự hung dữ và tham lam.

“Xin hỏi, Trần Hân có trong đây không?”

Ngay lúc này, một giọng nói trầm ổn vang lên sau cánh gà.

Cao Hùng vừa bị Trần Hân từ chối, đang rất không vui.

Nhìn thấy hai thanh niên mặc đồ bình thường bước vào, nói muốn tìm Trần Hân, trong lòng hắn càng thêm phẫn nộ buồn bực.

“Đến bố mày đây tôi cũng bị cô ta từ chối, hai tên nhà quê nghèo nàn các người cũng dám cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga sao?”

Trong lòng thầm mắng mỏ, Cao Hùng chán nản hất tay.

“Không có, các người là ai? Cánh gà là nơi quan trọng, những người vô công rồi nghề không được phép vào! Người đâu, là ai cho họ vào? Không muốn làm nữa à?”

Cao Hùng quát lớn.

“Bạn sinh viên này, chúng tôi hình như chưa đắc tội gì với cậu? Chúng tôi chỉ đến tìm người, cậu cần thiết phải như thế sao?”

Chu Dương cau mày hỏi.

Hai người vừa tiến vào là Chu Dương và Ngưu Xuyên.

Thấy Trần Hân rời đi, Chu Dương lập tức đi theo cô ra sau cánh gà, đúng lúc ngoài cửa không có ai, nên anh đi thẳng vào.

Ai biết được, vừa tiến vào, mới hỏi một câu liền gặp phải tình huống này.

Nếu tại nơi khác, có người dám nói với Chu Dương như vậy, anh nhất định sẽ không đơn giản chỉ cùng đối phương giảng đạo lý.

Nhưng bây giờ không giống vậy, đây là trường đại học Đông Hải, mà lại còn ở sau cánh gà của đại lễ đường.

Bên trong tất cả đều là bạn học của Trần Hân, Chu Dương không muốn vì anh mà khiến cho Trần Hân khó xử với bọn họ.

“Tôi chỉ là nhìn thấy các người rất phiền, không được à? Trần Hân là người mà loại người như các người có thể gặp sao? Cút cút cút!”

Cao Hùng không muốn nói nhiều với Chu Dương và Ngưu Xuyên, trực tiếp xua đuổi bọn họ.

“Anh Chu Dương.”

Đúng lúc này, giọng nói của Trần Hân đột nhiên vang lên.

“Chu Dương anh thực sự đã đến rồi, em rất vui!”

Trần Hân vừa rồi thay trang phục trong phòng thay đồ, nghe thấy bên ngoài đang có người tìm mình, liền suy đoán.

Khi nghe thấy giọng nói của đối phương, trái tim nhỏ bé không ngừng đập thình thịch.

Bởi cô đã nhận ra người đến tìm mình chính là Chu Dương.

Trần Hân hân hoan, chạy chậm về phía Chu Dương, xinh xắn đứng trước mặt anh, cúi đầu, gương mặt ngại ngùng.

“Điệu nhảy vừa rồi của em, anh nhìn thấy rồi, rất đẹp!”

Chu Dương nhìn Trần Hân, trong lòng hơi rung động muốn kéo cô gần lại một chút.

Nhưng anh kiềm chế bản thân mình rất tốt, chỉ là dang tay, xoa nhẹ đầu cô.

“Thật sao? Anh Chu Dương, anh cũng cảm thấy em khiêu vũ đẹp sao?”

Truyện liên quan

Mùa Xuân Đến Muộn

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 48 - T/g: Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm)
Ngôn Tình
một năm trước
Long Vệ siêu đẳng

Long Vệ siêu đẳng

Lão Kim Mao
Đô Thị
một năm trước
Siêu đại gia trong trường học

Siêu đại gia trong trường học

Hiểu Vũ
Vườn trường
một năm trước
Boss nữ hoàn mỹ

Boss nữ hoàn mỹ

Long Ngư
Phấn đấu
một năm trước
Cô Gái Của Thanh Xuân

Cô Gái Của Thanh Xuân

Chương 46 - T/g: Linhlee
Ngôn Tình
một năm trước
Thê Khống

Thê Khống

Chương 186 - T/g: Lục Dược
Ngôn Tình
một năm trước
Kiều Nữ Lâm gia

Kiều Nữ Lâm gia

Chương 141 - T/g: Xuân Ôn Nhất Tiếu
Ngôn Tình
một năm trước
Ông bố siêu phàm

Ông bố siêu phàm

Lâu Nghị
Đô Thị
một năm trước