Chàng rể xuất chúng - Chương 184: Cán sự môn tiếng anh!

“Chuyện gì vây? Nói đi!”

“Lục Vĩ xong đời rồi?”

“Tất nhiên rồi trưởng ban kỉ luật hội sinh viên!”

“Đúng, bây giờ cậu ấy bị thương được đưa tới phòng y tế rồi, đây đều là do bọn họ làm.”

Sinh viên chỉ về phía mấy người Chu Dương, mặt kinh sợ.

Chờ sau khi cậu ta kể lại mọi chuyện xảy ra ở cổng trường, tất cả mọi người đều thở lạnh một hơi, mặt lộ vẻ kinh hãi nhìn về phía Chu Dương và Trần Khoan.

Lục Vĩ ở trước mặt bọn họ, lúc nào cũng vênh mặt sai khiến, căn bản không hề coi bọn họ là bạn học.

Vì vậy trong lòng những sinh viên này sẽ hận nhiều hơn giận với Lục Vĩ.

Bây giờ nghe thấy Lục Vĩ thảm như vậy, đều cảm thấy cực kì sảng khoái.

Nhưng đồng thời, ánh mắt bọn họ nhìn Chu Dương và Trần Khoan, cũng trở nên cực kì dè dặt.

Lục Vĩ bị bọn họ dạy dỗ đến thảm như vậy.

Bọn họ càng không có sức lực chống đỡ.

Chu Dương nhìn quanh, chỉ có mấy chỗ trống trong góc.

Thế là ba người liền đi tới đó.

Nhưng, Chu Dương luôn cảm thấy những sinh viên xung quanh nhìn mình với ánh mắt cực kì đặc biệt.

Tràn đầy sự hiếu kì, kính nể, thậm chí còn có chút e sợ.

Chu Dương không biết tại sao bọn họ lại có ánh mắt hứng thú như vậy, tạm thời nghĩ không ra, càng không muốn nghĩ nữa.

Tiết tiếng anh diễn ra như bình thường.

Giáo viên tiếng anh dường như không hề bị ảnh hưởng, cho dù phía dưới có không ít sinh viên thì thầm chuyện riêng, cũng không làm ảnh hưởng tới tiết học của cô.

Chu Dương ở dưới nghe giảng, chỉ cảm thấy giống như đang nghe thiên thư.

Lúc trước khi đi học, anh cũng từng học tiếng anh, nhưng thành tích không tốt, thật sự không có hứng thú lắm với việc học tiếng anh.

Nhưng bây giờ, giáo viên tiếng anh này có lẽ đã từng được đào tạo chính quy, cho dù là giọng nói hay ngữ điệu, đều cực kì giống với giọng London chính gốc.

Trong mắt người khác, trình độ của giáo viên tiếng anh này có thể rất cao, khẩu ngữ rất xuất sắc.

Nhưng trong mắt Chu Dương, căn bản chỉ là kiến thức nửa vời.

Nếu đã không hiểu, Chu Dương cũng không phí sức nghe giảng, dù sao anh cũng không phải là sinh viên ở đây, còn anh vào chuyên ngành kiểm định vật liệu chẳng qua chỉ là một màn che mắt.

.........

Trong lúc mơ màng, Chu Dương hình như cảm thấy có người đang đẩy nhẹ mình, còn bên tai toàn là tiếng cười hihi.

“Anh Chu Dương, dậy đi, anh Chu Dương.”

Giọng nói Trần Hân truyền đến tai Chu Dương, khiến anh mở to hai mắt.

Nhưng, Chu Dương vừa mở mắt, những sinh viên xung quanh còn cười to hơn.

Chu Dương ngẩng đầu nhìn, thì thấy cô giáo tiếng anh trẻ tuổi đang nhìn chăm chú vào mình.

Lúc này, anh mới biết, vừa nãy mình lại ngủ quên mất.

Mặc dù nói bản thân không phải là sinh viên ở đây, nhưng ngủ gục trong lớp, chung quy cũng không phải chuyện vẻ vang gì.

Chu Dương gãi đầu, có chút ngại ngùng, ngồi ngay ngắn, mắt hướng về phía trước, sẵn sàng nghiêm túc nghe giảng, mặc dù là giả vờ nhưng cũng tốt.

“Bạn học này, lẽ nào tiết học của tôi rất nhàm chán sao? Chán đến mức em thà ngủ còn hơn nghe tôi giảng bài?”

Lúc này, cô giáo dạy tiếng anh trên bục giảng cười nói.

Ánh mắt cô rõ ràng là nhằm vào Chu Dương, nhưng Chu Dương lại cảm thấy trong ánh mắt ấy tràn đầy ý cười, giống như đã quen mình từ rất lâu.

Cô giáo tiếng anh vừa dứt lời, những sinh viên khác không còn cười nữa, tất cả đều nhìn Chu Dương, ánh mắt lóe lên sự tức giận.

Để giành được tiết học này, lúc chọn môn, bọn họ đều là thức đêm giành giật, khó khăn lắm mới giành được, vậy mà lại có người đối xử với cô giáo bọn họ như vậy.

Cũng phải biết, cô tiếng anh đứng trên bục giảng bây giờ, tên là Diệp Hồng Trang, là du học sinh xuất sắc từ nước ngoài về, không chỉ trình độ tiếng anh cực kì cao, thậm chí lúc còn du học ở nước ngoài, còn học cả tâm lí học, có hai văn bằng tiến sĩ.

Không chỉ có vậy, Diệp Hồng Trang còn là một cô gái cực kì xinh đẹp.

Không giống với Trần Hân, Trần Hân là một cô thiếu nữ ngọt ngào, khiến người ta có thể nhớ lại mối tình đầu.

Nhưng vẻ đẹp của Diệp Hồng Trang lại là kiểu quyến rũ, khiến người ta không thể cưỡng lại.

Cho dù là nam sinh đại học, hay đàn ông trung niên, đều có sức hấp dẫn ăn sâu vào xương tủy.

Nhưng vào lúc này, ánh mắt Chu Dương lại cực kì bình tĩnh.

“Không phải, chỉ là lúc nãy em hơi buồn ngủ, nhất thời không chú ý nên ngủ quên mất, xin lỗi, lần sau sẽ không như vậy nữa.”

Chu Dương cười nói.

Thực ra trong lòng anh thầm cười, hôm nay là lần cuối cùng lên lớp, sau này có tới đại học Đông Hải nữa không còn chưa biết, vậy nên đương nhiên có thể nói bừa.

“Nếu đã như vậy, vậy em làm cán sự môn tiếng anh này đi!”

Diệp Hồng Trang cười nói, đôi mắt xinh đẹp ngước lên nhìn Chu Dương.

Chu Dương sững người, trốn tránh ánh mắt của Diệp Hồng Trang, đồng thời giống như nghe thấy vô số âm thanh trái tim đang vỡ vụn.

Tất cả ánh mắt của sinh viên đều nhìn về phía Chu Dương, tràn đầy sự phẫn nộ và bất mãn!

Bọn họ vất vả chọn môn, buổi đầu lên lớp, chuẩn bị đầy đủ, chính là hi vọng có thể cùng Diệp Hồng Trang tiếp xúc thân mật.

Mà làm cán sự môn chính là con đường tốt nhất.

Nhưng bây giờ, Diệp Hồng Trang lại để Chu Dương làm cán sự môn này, để cho người buổi học đầu tiên đã tới muộn, trong lớp còn ngủ gật làm cán sự môn!

Mọi người chỉ cảm thấy bị phụ lòng với ý tốt của bọn họ!

“Không phải, cô, em....”

Chu Dương vội vàng đứng dậy, tỏ vẻ muốn giải thích bản thân không hề chọn môn học này.

Nhưng Diệp Hồng Trang căn bản không hề cho Chu Dương cơ hội giải thích.

“Cứ quyết định như vậy đi, em tên là gì? Để tôi ghi lại.”

Diệp Hồng Trang nói xong nhìn Chu Dương cười.

“Anh Chu Dương, nếu cô đã cho anh làm cán sự môn này, vậy anh cứ làm đi, rất vui mà.”

Trần Hân ở bên nhẹ nhàng kéo gấu áo Chu Dương, nhỏ tiếng nói.

“Được rồi, em tên Chu Dương.”

Chu Dương bất lực, chỉ có thể nói ra tên của mình.

“Được, thì ra thằng nhóc này tên Chu Dương, lại dám cướp nữ thần của chúng ta! Nhất định sẽ cho cậu ta biết mặt!”

“Đúng vậy, chờ lát nữa tan học, chúng ta cùng đi, để cậu ta biết, tiết tiếng anh này không phải là cậu ta có thể làm càn, cứ coi như là làm cán sự môn đi, vậy thì cũng không thể tiếp xúc quá thân mật với cô Diệp!”

“Đúng vậy, anh Triệu, tới lúc đó, anh đi nói đi, dù sao, anh có thân phận! Anh là thành viên hội sinh viên, còn cậu ta là sinh viên mới, chắc sẽ không làm khó được anh!”

“Nhưng, lúc trước cậu ta từng phế Lục Vĩ trước cổng trường, ngay cả Lục Vĩ cũng không sợ, nếu chúng ta làm vậy chẳng phải là sẽ càng thảm sao?”

“Vậy thì phải làm sao, lẽ nào cứ để cậu ta ngồi không hưởng lợi như vậy?”

“Hay là chúng ta thông báo cho Tôn thiếu gia đi, có Tôn thiếu gia ở đây, Chu Dương này nhất định không dám làm càn, cho dù là Lục Vĩ đứng trước mặt Tôn thiếu gia, cũng chỉ như một thằng nhãi thôi.”

“Được, cứ làm như vậy đi!”

.........

Mấy sinh viên cùng nhau bí mật bàn bạc, ánh mắt họ nhìn Chu Dương, cực kì không thoải mái.

Mặc dù Diệp Hồng Trang đã chọn Chu Dương làm cán sự môn, nhưng lại không hề bố trí nhiệm vụ gì.

Một tiết học bình thường kết thúc, tới lúc tan học, Diệp Hồng Trang cũng không nói gì với Chu Dương nữa, thậm chí cũng không có nói lần sau cần chuẩn bị gì.

Giống như, ngoài bắt đầu nhận chức cán sự môn ra, Diệp Hồng Trang dường như đã quên đi sự tồn tại của Chu Dương.

“Hihi, anh Chu Dương, cảm giác làm cán sự môn thế nào? Có phải là rất thú vị không?”

Truyện liên quan

Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Tiểu Triệu
Đô Thị
một năm trước
Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 357 - T/g: Thiện Tâm Nguyệt
Ngôn Tình
một năm trước
Trọng Sinh Chi Dược Thiện Phường

Trọng Sinh Chi Dược Thiện Phường

Chương 21 - T/g: Vân Quá Thị Phi
Đam Mỹ
một năm trước
Vô Thượng Niết Bàn

Vô Thượng Niết Bàn

Chương 85 - T/g: Kẹo Chuối
Tiên Hiệp
một năm trước
Tu La Giới Chí Tôn

Tu La Giới Chí Tôn

Chương 86 - T/g: Khải Hầu Thừa Thương
Tiên Hiệp
một năm trước
Black Dog (Hắc Khuyển)

Black Dog (Hắc Khuyển)

Chương 60 - T/g: Linh Lương
Ngôn Tình
một năm trước
Em là thế giới của anh

Em là thế giới của anh

Hồng Trần
Phấn đấu
10 tháng trước
Bậc thầy chia tay

Bậc thầy chia tay

Angela
Đô Thị
một năm trước