Chàng rể xuất chúng - Chương 197: Chiếc bánh ngọt cực lớn, ông có muốn làm cùng không?

“Chu tiên sinh, cậu đến rồi.”

Tô Thế Minh nhìn thấy Chu Dương, rất khách sáo, nhanh chóng lại tiếp đón.

Điều này làm cho Thẩm Bích Quân người đứng một bên rất kinh ngạc.

Từ nhỏ Thẩm Bích Quân đã biết, Tô gia là gia tộc quyền lực ở Đông Hải, gia tộc như Thẩm gia còn lâu mới có thể sánh kịp.

Nhưng trước mắt, gia chủ Tô gia đối Chu Dương rất khách khí, thậm chí có chút nịnh nọt.

Điều này thật sự đã phá vỡ nhận thức của Thẩm Bích Quân.

Vốn dĩ, cô buộc phải đến, vì một khi Chu Dương đưa ra quy hoạch sản nghiêp không như ý muốn của Tô gia, bị Tô gia trách móc, cô có thể giúp đở một bên

Thậm chí vào thời khắc quan trọng, còn có thể dùng công ty Danh Dương làm điều kiện để Tô gia nương nhẹ tay.

Chỉ là Thẩm Bích Quân nhìn thấy cảnh tượng này, thì cảm thấy trước đó mình lo lắng vô ích.

Nhưng một giây sau, dấu chấm hỏi rất lớn xuất hiện trong đầu của cô.

Gia chủ Tô gia tại sao lại khách sáo với Chu Dương như vậy?

Lẽ nào là do tranh chấp nội bộ của Tô gia trước đây?

Thẩm Bích Quân không hỏi, cho dù cô không hiểu chuyện, cũng sẽ không hỏi câu hỏi như vậy trong lúc này.

Như thế không chỉ làm Chu Dương khó trả lời, còn đồng nghĩa với việc làm cho Tô gia khó coi.

Chỉ là không thể hỏi, không có nghĩa là Thẩm Bích Quân không thể quan sát.

Ánh mắt cô cứ nhìn theo Chu Dương, muốn xem thử anh sẽ làm như thế nào.

“Không biết, cái đó……”

Tô Thế Minh tít mắt nhìn Chu Dương, có chút ngại ngùng nói.

Dù sao Chu Dương cũng đã giúp Tô gia không ít, ông ta cứ lại mở miệng trực tiếp như vậy, cứ cảm thấy có chút ngại ngùng.

Tô Thế Minh không phải là một kẻ hám lợi, cũng không phải một người mặt dày.

Nếu không, ông ta đã không bị em gái mình Tô Thế Cầm ép đến mức quẫn bách như thế.

“Đã làm xong rồi, ông xem một chút, có chỗ nào không ổn, trực tiếp đề ra.”

Chu Dương mỉm cười, không hề để ý.

Công sức mình bỏ ra trước mắt, là để sau này đòi lại khi trở về nhà họ Chu.

Anh không cảm thấy hiện tại mình chịu thiệt, ngược lại, anh hi vọng Tô gia đưa ra càng nhiều yêu cầu, như vậy sau này, Tô gia sẽ nợ Chu Dương càng nhiều ân tình.

Mà ân tình, tương lai đều phải trả.

Chu Dương cầm một tờ giấy đầy chữ ra, trên đó viết quy hoạch sản nghiệp đối với Tô gia.

Nhưng những cái đó đều là đại khái, nội dung cụ thể còn chưa viết nhiều.

Khi Tô Thế Minh nhìn viết vào trong lòng cũng rất kinh ngạc.

Trên trang giấy viết đều là nội dung quy hoạch, tuy chưa chi tiết, nhưng Tô Thế Minh vừa nhìn là có thể hiểu.

Mà kế hoạch trên đó, đều là tiến hành thay đổi những mặt tối ở sản nghiệp hiện tại của Tô gia.

Có thể nói là gãi đúng chỗ ngứa.

Lẽ nào đây là kiến thức và năng lực của con cháu Gia tộc siêu lớn?

Tô Thế Minh chấn động nhìn Chu Dương.

Lần trước sau khi chỉnh đốn lại Tô gia, Tô Thế Minh cũng cho người điều tra lại một lần lai lịch của Chu Dương.

Nhưng kết quả lại làm cho ông cực kỳ kinh hoảng.

Đó là không có lai lịch gốc gác gì.

Tất cả lý lịch đều trong sạch, không hề có một chút sơ sót.

Người bên cạnh có thể cho rằng Chu Dương là một người bình thường, ăn may, không cần phải chú ý.

Nhưng Tô Thế Minh không cho là như vậy!

Nếu như chỉ là người bình thường, ăn may, có thể sẽ tiêu tiền như nước, nhưng tuyệt đối không thể qua lại với Trần Thế Hào.

Qua điều tra, Tô Thế Minh phát hiện mối quan hệ Chu Dương và Trần Thế Hào rất là gần gũi.

Có nghĩa là, những điều mà Trần Thế Hào nói trước đây, Chu Dương là thiếu gia nhà ông ấy, rất có thể là sự thật.

Nếu là thật, vậy thì Gia tộc của Chu Dương, nhất định một gia tộc cực lớn, mạnh gấp vô số lần so với Tô gia.

Hiện tại xem đến các quy hoạch này, Tô Thế Minh trong lòng càng chắc chắn!

Nếu không một người không thể trong thời gian ba ngày có thể chỉ ra toàn bộ mặt tối sản nghiệp của Tô gia, lại còn làm ra quy hoạch mới.

Tô Thế Minh càng xem càng kinh ngạc!

Đặc biệt đối với những sản nghiệp hiện nay đã không còn thu được lợi ích cao nữa của Tô gia, Chu Dương đưa ra ý kiến lại càng quyết đoán.

Trực tiếp rút lui!

Tô gia trực tiếp rút đi những sản nghiệp, hoặc là rút cổ phần, hoặc là bán, tóm lại là rút lui.

Đối với những sản nghiệp mới nổi, ý kiến của Chu Dương là ngoài việc tiếp tục duy trì bất ngờ, còn kiến nghị Tô gia tăng cường đầu tư vào các sản nghiệp về tài chính và mạng lưới liên lạc.

Tô Thế Minh rơi vào trầm tư.

Những điều này, trước đây không phải ông ta chưa đừng nghĩ đến.

Chỉ là bởi vì vấn đề nội bộ gia tộc, nên vẫn mãi chưa có cách thực hiện.

Mà trước mắt, ông đã giải quyết tranh chấp đoạt lấy quyền làm gia chủ của em gái mình, hơn nữa thống nhất tiếng nói trong gia tộc, đây chính là lúc tạo dựng sự nghiệp.

Những xiềng xích với ông trước đây, đã hoàn toàn biến mất.

Tô gia hiện nay, chỉ có tiếng nói của mình ông Tô Thế Minh

“Những cái này tôi có thể hiều, chỉ là những sản nghiệp đó chả nhẽ phải thật sự vứt bỏ sao?”

Tô Thế Minh chỉ vào những sản nghiệp Tịch Dương, có chút do dự.

Thật sự không phải ông không nhìn ra xu thế, mà là những sản nghiệp đó dường như đi cùng Tô Thế Minh từ khi còn nhỏ cho đến bây giờ, Tô Thế Minh có tình cảm rất sâu sắc với những sản nghiệp đó.

Đột nhiên rút lui, dù sao vẫn là có chút quá đột ngột.

Chu Dương nhàn nhạt nhìn Tô Thế Minh, xem biểu tình biến hóa trên mặt ông, không hề mở miệng nói chuyện.

Anh đang đợi!

Anh nhìn ra Tô Thế Minh chẳng qua là đang thăm dò.

Hoặc là ông ta thật sự có tình cảm rất sâu sắc với những sản nghiệp Tịch Dương đó. Nhưng không có giá trị, tất cả đều là lâu đài trên cát.

Tình cảm không thể tạo ra lợi ích cho Tô Thế Minh và cho Tô gia.

Nhưng nếu Tô Thế Minh không quyết tâm, Chu Dương cũng sẽ không để ý nữa, Tô gia muốn ra sao thì ra.

Cùng lắm thì đợi đến khi Chu Dương trở về nhà họ Chu, có thể mượn một chút sức lực yếu ớt của Tô gia thôi.

Mà nếu Tô Thế Minh có quyết tâm đủ lớn, Chu Dương sẽ không dè dặt.

Tô Thế Minh đúng là đang thăm dò.

Kiến nghị của Chu Dương đưa ra, vứt bỏ các sản nghiệp Tịch Dương, nhất định có suy nghĩ khác.

Tô Thế Minh muốn thăm dò một số thứ.

Nhưng ông ta thất vọng rồi.

Chu Dương thờ ơ với ông ta, thậm chí là nhàn nhạt cười với chính mình, như thể hoàn toàn không nghe tới mình đang nói cái gì.

“Haiz.”

Trong lòng thở dài một tiếng, Tô Thế Minh thu lại tâm tư thăm dò, bắt đầu việc chính.

“Chu Tiên sinh, nếu Tô gia chúng tôi vứt bỏ những sản nghiệp này, không biết anh có quy hoạch mới hoặc kiến nghị nào không?”

Tô Thế Minh rất nghiêm túc hỏi, thái độ rất thành khẩn.

Lần này ông ta rất nghiêm túc.

Chu Dương cuối cùng cũng mỉm cười.

“Hiện tại có một chiếc bánh ngọt cực lớn, ông có muốn cùng làm không?”

Chu Dương nhẹ giọng hỏi.

Câu hỏi này nghe thì bình thường, không có chỗ nào đặc biệt.

Nhưng vào tai Tô Thế Minh, lại như sét đánh.

Mặt nạ làm trắng da chống lão hóa của công ty Danh Dương trước đây, Chu Dương đều chưa từng nói như vậy.

Nhưng lúc này, anh lại nói có một chiếc bánh ngọt cực lớn!

Đây là thứ chắc có thể sánh với mặt nạ làm trắng da chống lão hóa.

Cố nén kích động dưới đáy lòng, Tô Thế Minh cẩn thận dò hỏi.

“Tôi cũng phải biết là bánh ngọt gì chứ”

Bánh ngọt rất lớn, nhưng Tô Thế Minh cũng muốn biết rốt cuộc là bánh ngọt gì.

Nếu không, lỡ may bánh ngọt có độc, ông thà không ăn còn hơn.

Truyện liên quan

Long tế chí tôn

Long tế chí tôn

Cố Tiểu Tam
Đô Thị
10 tháng trước
Mùa Xuân Đến Muộn

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 48 - T/g: Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm)
Ngôn Tình
một năm trước
Siêu Thị Của Tôi Thông Kim Cổ

Siêu Thị Của Tôi Thông Kim Cổ

Chương 107 - T/g: Đồ Mi Phu Nhân
Ngôn Tình
một năm trước
Ta Với Sư Môn Không Hợp

Ta Với Sư Môn Không Hợp

Chương 53 - T/g: Trích Tinh Quái
Tiên Hiệp
một năm trước
Bà chủ cực phẩm của tôi

Bà chủ cực phẩm của tôi

Tả Thủ Siêu Thần
18+
một năm trước
Vô Tận Trùng Sinh

Vô Tận Trùng Sinh

Chương 202 - T/g: Meomeo14311
Đô Thị
một năm trước
Độc Mẹ Quỷ Bảo

Độc Mẹ Quỷ Bảo

Chương 227 - T/g: Lâm Uyên Mộ Ngư
Ngôn Tình
một năm trước
Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 357 - T/g: Thiện Tâm Nguyệt
Ngôn Tình
một năm trước