Chàng rể xuất chúng - Chương 210: Tô Hiểu Manh rời đi!

Nghe thấy giọng nói này, Chu Dương đột nhiên bừng tỉnh.

“A!”

Với một tiếng kêu lên, Chu Dương theo bản năng đưa tay giữ lấy eo của người bên cạnh.

“Anh Dương, anh tỉnh rồi.”

Chu Dương thở phào nhẹ nhõm.

“Manh Manh, sao em lại đến đây? Lỡ bị người khác thấy được thì sao?”

Chu Dương bất lực nói.

Anh cảm thấy giọng nói đó rất quen tai, hơn nữa còn rất luyến tiếc.

Trong lòng nghĩ là Tô Hiểu Manh, mở mắt ra, liền thấy Tô Hiểu Manh bên cạnh mình.

Lúc này, vì Chu Dương đang ôm eo Tô Hiểu Manh, nên hai người nhìn giống như Chu Dương đang ôm Tô Hiểu Manh, còn Tô Hiểu Manh lại nhào thẳng vào trong lòng của Chu Dương.

Mặt Chu Dương đỏ ửng lên, lập tức thả lỏng tay ra, đặt Tô Hiểu Manh xuống.

Tô Hiểu Manh sắc mặt vui mừng, nhưng trong chớp mắt liền tan biến, thay đổi thành có chút mất mát.

“Anh Dương, em đến đây để nói lời tạm biệt với anh! Em biết anh hôm nay đến đây có việc, đợi đến khi không có ai, em mới đi vào."

Tô Hiểu Manh giọng điệu có chút buồn bả.

Nếu để một tay săn ảnh nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ cực kì hoảng sợ, sau đó liền rất phấn khích.

Ai có thể rằng nghĩ, thần tượng cả nước, Tô Hiểu Manh của Rocket Girls, lại thân mật như thế này với một người đàn ông như Chu Dương.

Thậm chí không ngại một mình đi vào phòng của Chu Dương.

Nếu bị người chụp được, giật tin ra ngoài, vậy thì hậu quả rất khó tưởng tượng.

Chu Dương trái lại cảm thấy không có gì, bản thân ngay thẳng, anh có năng lực chấp nhận việc này.

Nhưng đối với Tô Hiểu Manh mà nói, lại là một đòn chí mạng.

Không chỉ phá hoại nhóm Rocket Girls, mà còn sẽ phá hủy cuộc đời Tô Hiểu Manh.

“Em phải đi à? Đi đâu? Anh tiễn em đi!”

Chu Dương hơi ngạc nhiên, đang nói muốn đứng dậy, lái xe tiễn Tô Hiểu Manh.

Anh lại không để ý đến, cảm xúc của tiễn Tô Hiểu Manh luôn không vui.

"Anh Dương, bọn em phải rời khỏi Đông Hải."

Tô Hiểu Manh lần này nói rất nghiêm túc, ngẩng đầu nhìn Chu Dương.

Chu Dương lại sững sờ, không ngờ Tô Hiểu Manh nói phải đi, chính là ý này.

Mặc dù trong lòng có chút không nỡ, nhưng Chu Dương lại không thể giữ cô ở lại.

Nhưng ngay khi anh cúi đầu xuống nhìn Tô Hiểu Manh, lại trực tiếp choáng váng.

Tô Hiểu Manh trên mặt đầy nước mắt, hai mắt ngấn lệ chớp chớp, trông thật đáng thương.

Chu Dương cũng lúc này mới để ý, trên cổ Tô Hiểu Manh đang đeo, chính là dây chuyền mà trước đây mình tặng cho cô ấy.

Trong nháy mắt, Chu Dương trong lòng hơi cảm động, nhưng không có cách nào nói ra.

"Khi nào thì đi? Đến lúc đó anh tiễn bọn em?"

Chu Dương vực dậy tinh thần, cười nói.

Không có bữa tiệc nào không tàn.

Sự quen biết của Chu Dương với Rocket Girls và Tô Hiểu Manh đều rất tình cờ.

Đây chính là một loại duyên phận.

Nhưng thực tế là như vậy, mối duyên phận này cũng chỉ có thể đến đây.

“Ngày mai phải rời đi rồi, không biết khi nào mới trở lại Đông Hải lần nữa, Anh Dương, em đi rồi, anh sẽ nhớ em chứ?"

Tô Hiểu Manh dũng cảm ngẩng đầu lên, nhìn Chu Dương, trong đôi mắt to đầy mong chờ.

Cô hy vọng sẽ nhận được câu trả lời khẳng định của Chu Dương.

"Tất nhiên anh sẽ nhớ em, em không có cách nào đến Đông Hải, đợi anh có thời gian, có thể đến xem bọn em, dù sao, tin tức của bọn em đều có trên mạng, đến lúc đó anh sẽ đi xem buổi biểu diễn của bọn em!"

Chu Dương không nhịn được giơ tay xoa nhẹ trên đầu Tô Hiểu Manh, mặt đầy cưng chiều.

Anh từ lâu đã coi Tô Hiểu Manh là em gái, trong lòng không hề có ý nghĩ khác.

Lúc này, Chu Dương cũng như vậy.

“Thật sao?”

Trong mắt Tô Hiểu Manh đột ngột lấp lánh, vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ nhìn Chu Dương, vui mừng dạt dào.

Cô vốn đã chuẩn bị tâm lý thất vọng, nhưng không ngờ rằng câu trả lời của Chu Dương đã cho cô ngạc nhiên mừng rỡ, nhất thời kích động, trực tiếp vươn tay ôm chặt lấy Chu Dương.

"Em biết mà, anh Dương nhất định không nỡ bỏ em, anh Dương là tốt nhất."

Tiếng cười như tiếng chuông của Tô Hiểu Manh liên tục trầm bổng trong phòng, tâm trạng kì cực tốt.

Chu Dương cũng bị Tô Hiểu Manh lây nhiễm, mệt mỏi phút chốc biến mất, toàn bộ người trở nên có sức sống hơn.

“Em đi ra ngoài, người khác có biết không?”

Đợi Tô Hiểu Manh ôm đủ rồi, Chu Dương mới kéo cô ấy xuống khỏi người mình.

“Điềm Điềm và Uyển Dung đều biết, chị Dương chắc là không biết? Nếu em nói với chị ấy, chị ấy nhất định sẽ không cho em ra ngoài!”

Tô Hiểu Manh nhẹ nhàng nhăn mũi, trông rất dễ thương.

Nghe có vẻ giống như phàn nàn chị Dương, nhưng Chu Dương biết, đây là một loại tâm lý độc lập của thiếu nữ.

Luôn cảm thấy bản thân trưởng thành rồi, có thể độc lập, không muốn người lớn quản giáo.

Bất cứ ai cũng không ngoại lệ, mà những người như Tô Hiểu Manh, luôn được bao quanh bởi lời ngon tiếng ngọt, càng sẽ như vậy.

Nói thêm một lúc, nhiều lần bảo đảm rằng sau này có thời gian nhất định chủ động đi gặp cô ấy, Tô Hiểu Manh mới ngừng.

Chu Dương tiễn Tô Hiểu Manh đến cửa phòng của cô, thì nghe thấy âm thanh sột soạt trong phòng.

Nghe âm thanh, rõ ràng là tiếng cười của hai cô gái buôn chuyện.

Chu Dương không thể nhịn được mỉm cười, cảm thấy thú vị.

“Đi vào đi, ngày mai anh đến tiễn bọn em.”

Chu Dương nhẹ giọng nói, kêu Tô Hiểu Manh đi vào trong phòng.

Đợi đến khi Tô Hiểu Manh bịn rịn luyến tiếc đóng cửa lại, Chu Dương muốn quay người rời đi, lại phát hiện chị Dương đang đứng cách đó không xa, nhìn mình.

“Chị Dương, xin chào, ngày mai mọi người phải rời khỏi Đông Hải à?”

Trong lòng Chu Dương hồi hộp, có cảm giác hoảng hốt giống như khi dụ dỗ con gái nhà người ta, bị mẹ người ta phát hiện.

"Ừ, chuyện xảy ra ở đây, công ty đã đưa ra thông báo kêu tất cả quay về Thủ Đô, để tránh xuất hiện sự cố.”

Chị Dương bước chậm đi đến, nhẹ giọng giải thích.

“Manh Manh vừa nãy đi tìm cậu à?”

Đang nói chị Dương lại chuyển đề tài, có vẻ như thơ ơ không để ý, ánh mắt lại luôn nhìn chằm chằm Chu Dương.

Hễ Chu Dương nói dối một chút, chị Dương đều có thể cảm nhận được.

"Đúng vậy, cô ấy nói với tôi, mọi người ngày mai phải rời khỏi Đông Hải."

Chu Dương có chút do dự, nhưng vẫn trực tiếp nói ra.

Chị Dương là quản lý của Tô Hiểu Manh, sẽ không làm hại họ.

"Đúng vậy, lúc nãy có nghe cậu nói ngày mai tiễn các cô ấy, vậy thì ngày mai đến đây đi."

Chị Dương nói xong một câu, liền quay người trở vào phòng của mình.

Chu Dương liếc nhìn chị Dương, cười khổ một tiếng, rồi quay về công ty Danh Dương.

Sau khi trở về công ty Danh Dương, cả công ty đã trong kích động phấn khích.

Thẩm Bích Quân quay về trước một bước, lập tức tuyên bố khởi động dự án mới.

Trước đó mặt nạ IO trong dự án sản phẩm làm trắng da và chống lão hóa đã đạt được thành công cực kì lớn, chuyện này khiến các nhân viên của cả công ty Danh Dương đều kích động.

Bây giờ Thẩm tổng của công ty tuyên bố lại muốn khởi động một dự án mới, các nhân viên liền ảo tưởng liệu đây có phải là dự án sản phẩm làm trắng da và chống lão hóa thứ hai.

Nếu như thế, công ty đạt được lợi ích vô cùng lớn, cũng sẽ mang lại cho nhân viên rất nhiều phần thưởng đắt tiền.

"Chu tổng, Thẩm tổng bảo anh qua gặp cô ấy."

Chu Dương vừa về đến phòng làm việc, Diệp Sở Thiến liền đi vào, ánh mắt có chút kỳ quái nhìn Chu Dương.

Hình như là buồn cười nhưng không dám cười, còn rất hiếu kỳ.

Chu Dương nhất thời không nghĩ ra, không biết tại sao Diệp Sở Thiến lại có ánh mắt và biểu cảm như vậy.

Anh vội vàng đến phòng làm việc của Thẩm Bích Quân.

Nhân tiện nói chuyện ngày mai xin nghỉ việc.

Truyện liên quan

Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Đại Dương
Đô Thị
một năm trước
Sự trả thù ngọt ngào

Sự trả thù ngọt ngào

Thiên Thiên
Đô Thị
một năm trước
Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về

Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về

Chương 348 - T/g: Tiểu Bánh Trôi, Thang Viên Nhi
Khoa Huyễn
một năm trước
Xuyên Thành Mỹ Nhân Bệnh - Em Gái Của Vai Ác

Xuyên Thành Mỹ Nhân Bệnh - Em Gái Của Vai Ác

Chương 29 - T/g: Vụ Hạ Tùng
Ngôn Tình
một năm trước
Cơ Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Cơ Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Chương 322 - T/g: Mạch Hạ Du Trúc
Ngôn Tình
một năm trước
Thê Khống

Thê Khống

Chương 186 - T/g: Lục Dược
Ngôn Tình
một năm trước
Nợ Tình Ngàn Kiếp Trả Một Lần

Nợ Tình Ngàn Kiếp Trả Một Lần

Chương 130 - T/g: Bỉ Ngạn Vong Xuyên
Ngôn Tình
một năm trước
Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 1060 - T/g: Nguyệt Hạ Tiểu Dương
Tiên Hiệp
một năm trước