Chàng rể xuất chúng - Chương 233: Cú đánh uy lực!

Nghĩ tới đây, Chu Dương không kiềm chế được, nhìn qua Giang tiên sinh, hy vọng ông ấy có thể khuyên nhủ Phương đại tướng.

Dù sao thời gian của bọn họ đang rất cấp bách, những chuyện lãng phí thời gian như vậy, sẽ làm chậm trễ thời gian chữa trị của Thẩm Bích Quân!

Giang tiên sinh nhìn thấy ánh mắt Chu Dương, bất đắc dĩ cũng chỉ biết lắc đầu.

Chu Dương không biết tính khí của Phương đại tướng, nhưng ông thì biết rõ.

Lúc này, đừng nói là ông ấy không khuyên nhủ được Phương đại tướng.

Ngay cả lãnh đạo cấp bậc cao hơn đến đây cũng không khuyên nhủ được.

Dẫu sao mấy chục năm nay, tính khí của Phương đại tướng vẫn luôn rất thẳng thắn.

Nhưng cách làm việc của Phương đại tướng rất có chừng mực.

Cho dù ngày trước từng đối diện với kẻ địch, ông cũng không bị thù hận che mắt, làm ra chuyện khiến mình phải hối hận.

Vì vậy Giang tiên sinh lúc này mới không để ý.

Ngược lại, nếu như Ngưu Xuyên biểu hiện tốt, nói không chừng sẽ được Phương đại tướng coi trọng.

Bây giờ tên hộ vệ kia đã đánh nhau với Ngưu Xuyên!

Lúc trước bọn họ đánh nhau, tên hộ vệ bị đẩy lùi về sau hơn Ngưu Xuyên năm bước.

Cũng coi như tên hộ vệ đã bị Ngưu Xuyên đánh bại.

Huống hồ lần này Phương đại tướng còn đứng xem bên cạnh.

Lần này, tên hộ vệ đã dùng toàn lực để xông lên.

Còn Ngưu Xuyên tất nhiên cũng không cam lòng đứng chịu trận!

Trong chốc lát, hai nắm đấm va chạm vào nhau.

Trận đấu còn quyết liệt hơn so với lần đầu tiên.

Phương đại tướng khuôn mặt hài lòng, ánh mắt rực sáng nhìn Ngưu Xuyên, giống như vừa nhìn thấy bảo bối gì đó.

Nhưng Chu Dương liền chau mày!

Hai người này đánh nhau đã hơn năm phút.

Phải biết rằng, năm phút này cực kỳ quan trọng đối với Thẩm Bích Quân.

Thậm chí bất kỳ giây phút nào trôi qua cũng sẽ tạo ra sự uy hiếp tới tính mạng của cô.

Không thể tiếp tục dây dưa nữa!

"Thật xin lỗi, Phương đại tướng, bây giờ chúng tôi phải gấp rút quay về bệnh viện, không có thời gian ở đây thêm với ngài, xin lỗi!"

"Xuyên Tử, đi."

Sau khi nói xong, Chu Dương không nhìn sắc mặt của Phương đại tướng, trực tiếp xoay người rời đi.

Dù sao giữa anh và Phương đại tướng cũng không được coi là quen biết, chẳng có quan hệ lợi ích qua lại gì

Phương đại tướng có nổi giận, Chu Dương cũng cảm thấy không có gì.

Đúng lúc Chu Dương xoay người đi, Ngưu Xuyên vung mạnh một nắm đấm, trực tiếp đánh trúng vào vai trái của tên hộ vệ, nhất thời khiến tên hộ vệ bị đẩy lùi về sau.

"Cáo từ!"

Chắp tay tạm biệt, Ngưu Xuyên cũng xoay người đuổi theo Chu Dương.

Nhìn ba người Chu Dương rời đi, trên mặt Phương đại tướng không khỏi kinh ngạc.

Ông hoàn toàn không ngờ rằng, Ngưu Xuyên thật sự có thể đánh bại hộ vệ của mình.

Hơn nữa nhìn bộ dạng này thể hiện võ thuật rất lợi hại.

Vừa nãy lúc giao đấu có qua có lại, rõ ràng là Ngưu Xuyên đã giữ thể diện cho Phương đại tướng.

"Phương đại tướng, cái này không thể trách họ được, ông cũng thật là, không biết lựa chọn thời điểm, bây giờ tính mạng của bạn họ đang bị đe dọa. Ông lại cứ muốn dây dưa không rõ ràng, lãng phí thời gian của người khác, đổi lại là tôi, đã sớm trở mặt với ông rồi."

Giang tiên sinh khẽ cười, dặn dò mấy điều cần thiết với tên hộ vệ của Phương đại tướng, rồi lên xe, nhanh chóng đi thẳng đến bệnh viện.

...

Bệnh viện lớn nhất thành phố.

Trước cửa phòng phẫu thuật của Thẩm Bích Quân.

Lúc này có hai nhóm người đang giằng co.

Một bên là bác sĩ phẫu thuật cho Thẩm Bích Quân, Diệp Sở Thiến, Tạ Linh Ngọc, và Hổ Gia.

Bên còn lại là một thanh niên trẻ.

Hắn mặc chiếc áo khoác blouse trắng, sáu người đi theo phía sau cũng đều mặc mỗi người mỗi chiếc như vậy.

Nhìn vào biết là người của bệnh viện.

Thông thường, những nơi như bệnh viện cần được giữ yên lặng.

Cho dù có xảy ra chuyện gì, mọi người cũng sẽ khống chế âm thanh ở mức nhỏ nhất.

Nhưng giờ phút này, bầu không khí của hai nhóm người này hình như có cái gì đó không đúng lắm.

"Bác sĩ Dương! Tôi đã nói với anh rồi, bạn của bệnh nhân đã đi đến viện điều dưỡng để mời Giang tiên sinh, bọn họ rất nhanh sẽ quay lại, vì vậy ở đây không cần phiền đến anh !"

Đới Huy giương mắt nhìn Dương Tông Phúc đang kiêu căng đứng trước mặt mình.

Là bác sĩ phụ trách phẫu thuật cho Thẩm Bích Quân, Đới Huy biết rõ tình hình Thẩm Bích Quân lúc này hết sức nguy hiểm.

Nếu không có những biện pháp phẫu thuật đặc biệt, Thẩm Bích Quân rất có thể sẽ mất mạng.

Đây cũng là nguyên nhân anh ấy nói ở Đông Hải chỉ có Giang tiên sinh mới có cách cứu chữa.

Bây giờ, anh chỉ có thể cố hết sức duy trì tính mạng Thẩm Bích Quân, nếu trong vòng một giờ đồng hồ, Giang tiên sinh vẫn không tới kịp, thì anh ấy cũng bất lực.

Nhưng anh hoàn toàn không ngờ, Dương Tông Phúc ở trong bệnh viện không biết từ đâu nghe được thông tin có cuộc phẫu thuật, liền muốn tự mình tiến hành phẫu thuật.

Đới Huy biết, anh tuyệt đối không thể đắc tội với người như Dương Tông Phúc.

Dương Tông Phúc không chỉ là bác sĩ y khoa ở bệnh viện, nghe nói hắn từng học ở trường đại học danh tiếng nước ngoài, thậm chí phát biểu luận văn của hắn còn được đang tải trên tạp chí y học hàng đầu thế giới.

Nhưng điều khiến Đới Huy kiêng dè nhất là thân phận của Dương Tông Phúc.

Hắn là cháu ruột của viện trưởng bệnh viện Dương Hi Lai.

Ở bệnh viện, Dương Tông Phúc thậm chí có thể nói như sự tồn tại của thái tử thời xưa, ở đây tất cả mọi người đều bất mãn với hắn những không dám nói gì.

Nhưng lần này, Đới Huy không thể không chống đối Dương Tông Phúc.

"Đới Huy, anh có biết anh đang nói gì không? Anh có biết đang nói chuyện với ai không hả?"

Dương Tông Phúc nhìn qua không tới ba mươi tuổi, trông cũng khá đẹp trai.

Nếu ở bên ngoài dựa vào khuôn mặt này, Dương Tông Phúc chắc sẽ vô cùng đào hoa.

Lần này chú của hắn, viện trưởng Dương Hi Lai nói với hắn rằng, tổng tài Thẩm Bích Quân công ty Danh Dương xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đang phẫu thuật ở bệnh viện.

Nếu như Dương Tông Phúc là người trực tiếp tiến hành phẫu thuật, cứu được Thẩm Bích Quân, thì hắn sẽ có được ân huệ lớn với công ty Danh Dương, Thẩm Bích Quân, thậm chí tập đoàn Thẩm Thị.

Nếu hắn có thể phát triển một mối quan hệ bệnh nhân bác sĩ cùng Thẩm Bích Quân, thì cả đời này của hắn sẽ không cần phải lo nghĩ.

Vốn dĩ Dương Tông Phúc cho rằng chuyện này rất đơn giản.

Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ rằng, một bác sĩ bình thường ở bệnh viện lại dám chống đối hắn, thậm chí còn ngăn cản trước mặt hắn.

Dương Tông Phúc rất tức giận và phẫn nộ.

Hắn thề, nếu như Đới Huy không nhận sai, không lập tức chuyển giao cuộc phẫu thuật, thì hắn nhất định sẽ khiến Đới Huy phải cuốn gói cút khỏi đây!

"Bác sĩ Dương, tình hình bây giờ của bệnh nhân cực kỳ không tốt, không thể tùy tiện động vào, nếu xảy ra chuyện gì bất trắc, tôi căn bản không thể gánh vác nổi!"

"Huống hồ, bạn của bệnh nhân đã đi mời chuyên gia tới."

Đới Huy màu sắc u ám, anh biết hậu quả của mình nhất định sẽ rất tệ.

Nhưng là một bác sĩ, anh cũng có giới hạn cuối cùng, biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm.

"Chuyên gia? Nực cười, nếu ngay đến bệnh viện chúng ta còn không chữa trị được, thì còn ai có thể chữa khỏi cho bệnh nhân?"

"Hơn nữa, cả cái thành phố Đông Hải này, chuyên gia giỏi nhất không phải là bác sĩ Dương của chúng ta sao?"

"Đúng vậy, Đới Huy, tôi khuyên anh nên biết thức thời một chút, anh có biết bệnh nhân trong kia là ai không? Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, anh có chết đi cũng chẳng ăn thua gì đâu!"

...

Dương Tông Phúc không nói gì, nhưng mấy bác sĩ sau lưng hắn bắt đầu như những con chó liếm láp nịnh nọt.

Bọn họ ánh mắt coi thường nhìn Đới Huy, giọng điệu cũng hết sức kiêu căng ngạo mạn.

Những người này còn kém xa so với Đới Huy, không chỉ về hiệu suất và thái độ làm việc, thậm chí ở phương diện y thuật cũng không cách nào so sánh với Đới Huy.

Nhưng vậy thì sao chứ?

Đới Huy chung quy cũng là một người cứng nhắc, không biết thời thế!

Bọn họ thì không giống vậy!

Bọn họ theo sát từng bước chân của Dương Tông Phúc, địa vị trong bệnh viện trong nháy mắt đã cao hơn rất nhiều so với Đới Huy.

Còn số tiền bọn họ kiếm được cũng cao hơn trước không biết bao nhiêu lần.

"Đới Huy, mau tránh ra, nếu làm trì hoãn cuộc phẫu thuật của bác sĩ Dương, thì anh dọn dẹp mà cút xéo khỏi đây đi!"

Truyện liên quan

Độc Mẹ Quỷ Bảo

Độc Mẹ Quỷ Bảo

Chương 227 - T/g: Lâm Uyên Mộ Ngư
Ngôn Tình
một năm trước
Người vá xác

Người vá xác

Tích Man
Đô Thị
một năm trước
Nợ Âm Khó Thoát

Nợ Âm Khó Thoát

Chương 383 - T/g: Ngũ Đẩu Mễ
Ngôn Tình
một năm trước
Black Dog (Hắc Khuyển)

Black Dog (Hắc Khuyển)

Chương 60 - T/g: Linh Lương
Ngôn Tình
một năm trước
Cô vợ hoàn hảo

Cô vợ hoàn hảo

Dịch Thủy Hàn
Tình cảm
10 tháng trước
Một ngày hoàn mỹ

Một ngày hoàn mỹ

Ngân Thương
Đô Thị
một năm trước
Bí Mật Thức Tỉnh

Bí Mật Thức Tỉnh

Chương 103 - T/g: Tùy Hầu Châu
Ngôn Tình
một năm trước
Y võ song toàn

Y võ song toàn

Dạ Nhiên
Đô Thị
10 tháng trước