Chàng rể xuất chúng - Chương 236: Đây là cháu trai của ông?

Chu Dương tự nhiên cũng chú ý tới trang phục mà Giang tiên sinh đang mặc.

Rõ ràng là khác với khi gặp ông ở viện điều dưỡng.

Anh vô cùng ngạc nhiên nhìn Giang tiên sinh, trong thời gian ngắn như vậy, ông ấy đã thay một bộ đồ khác.

Nhưng sau khi đến bệnh viện, lúc vào phòng phẫu thuật chẳng phải lại cần thay đồ bác sĩ sao, thay quần áo như vậy để làm gì chứ?

Bộ quần áo ông đang mặc có tác dụng gì chứ

Tuy nhiên khi Chu Dương nhìn thấy biểu cảm không thèm đếm xỉa của Dương Tông Phúc, một ý nghĩ đột nhiên nảy ra trong đầu anh.

Lúc nãy suy nghĩ này vẫn vẫn còn rất mơ hồ, rất nhỏ, dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Nhưng Chu Dương cảm thấy rất có thể là thật.

Giang tiên sinh e rằng không muốn làm người khác chú ý.

Giang tiên sinh thân là bậc thầy trong ngành y, tất nhiên có rất nhiều bác sĩ đã nhìn thấy ảnh của ông.

Một khi ông xuất hiện ở bệnh viện, đương nhiên sẽ bị mọi người chú ý và bàn tán.

Chu Dương nén cười.

Anh nghĩ ý định của Giang tiên sinh có lẽ là như vậy.

Nhưng anh hoàn toàn không ngờ tới, Giang tiên sinh làm như vậy vừa khéo bị Dương Tông Phúc bắt gặp, mà còn tưởng rằng ông được Chu Dương mới đến để diễn kịch, làm bộ làm tịch.

Chu Dương lúc này chỉ muốn nói với Dương Tông Phúc một câu.

Đây thật sự là ngoài ý muốn!

Nhưng Dương Tông Phúc rõ ràng không cho là như vậy, hắn dường như chắc chắn ông già này không phải Giang tiên sinh gì đó, mà chỉ là người Chu Dương mời đến phối hợp diễn kịch.

Một người như vậy, so với Giang tiên sinh trong ấn tượng của hắn căn bản không có chút liên quan nào.

Nhưng Đới Huy và mấy vị bác sĩ đằng sau Dương Tông Phúc nhìn thấy Giang tiên sinh ánh mắt lại càng lúc càng phát sáng và kinh ngạc.

Thời gian ở bệnh viện của bọn họ còn dài hơn so với Dương Tông Phúc, đối với người nổi tiếng như Giang tiên sinh trong lòng họ luôn có sự tôn kính, dường như mỗi ngày đều quan tâm theo dõi tin tức những người nổi tiếng này.

Mà dáng vẻ của Giang tiên sinh đã in sâu vào trong tâm trí họ.

“Ngài... Ngài thật sự là Giang tiên sinh!”

Đới Huy thần sắc kích động, nếu không phải Chu Dương đứng phía trước, anh ấy hận không thể lập tức bổ nhào lên, sống chết ôm chặt đùi Giang tiên sinh mong được chỉ bảo.

“Thật sự là Giang tiên sinh rồi!”

“Đúng vậy, tôi ngày nào cũng ngắm ảnh của Giang tiên sinh, nghe nói trước đây Giang tiên sinh chính là xuất thân từ Đông Hải!”

“Ông ấy là truyền kỳ trong giới y học của thành phố Đông Hải! Là thần tượng của tất cả bác sĩ ở Đông Hải!”

“Không ngờ tới hôm nay chúng ta thật sự được gặp Giang tiên sinh,thật là may mắn!”

“Đúng vậy, ngay cả viện trưởng, đến bây giờ cũng mới chỉ gặp qua Giang tiên sinh một lần!”

......

Vài bác sĩ khác thần sắc cũng kích động, cả người không ngừng run rẩy.

Giang tiên sinh là thần tượng của họ, mà còn là bậc thầy trong ngành y, người có thể đồng hành với những vị lãnh đạo lớn của quốc gia.

Người như vậy, mỗi lời nói mỗi hành động đều có sức ảnh hưởng rất lớn.

Chỉ là, một giây sau đó, mấy người liền sững sờ.

Dương Tông Phúc vừa mới dương dương đắc ý nói, chú của hắn ta, viện trưởng Dương Hi Lai mấy chục năm qua cũng chỉ gặp qua Giang tiên sinh có một lần.

Mà bây giờ, bọn họ đã được gặp Giang tiên sinh ở đây.

Vậy cũng có nghĩa là, bây giờ bọn họ cũng đã giống như Dương Hi Lai.

Vài bác sĩ liếc mắt nhìn Dương Tông Phúc rất nhanh, không nhịn được mà lùi lại vài bước.

Những gì Giang tiên sinh vừa nói khi ông xuất hiện, bọn họ không hề quên.

Hiển nhiên những lời uy hiếp của Dương Tông Phúc đối với Thẩm Bích Quân, Giang tiên sinh cũng đã nghe thấy.

Nghĩ đến đây, các bác sĩ càng lùi về phía sau, giống như muốn phủi sạch mọi quan hệ với Dương Tông Phúc.

Dẫu sao giao tình giữa bọn họ cũng chỉ vì trao đổi lợi ích.

Vì Dương Tông Phúc có thể mang lại lợi ích cho họ, bọn họ liền liền sẵn sàng đi theo hắn, coi hắn như người đứng đầu, thậm chí không ngần ngại gây sức ép với người khác.

Nhưng một khi loại lợi ích này không còn, thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến chính bản thân họ thì cũng là lúc tất cả kết thúc.

Dương Tông Phúc lúc này sắc mặt khó nhìn đến cực điểm.

Lời nói của những người bác sĩ kia, hắn ta cũng đã nghe thấy, đồng thời cũng nhìn thấy họ di chuyển cách xa mình.

Giờ phút này, có một nỗi sợ hãi lặng lẽ lan tỏa trong lòng hắn.

Vậy mà lại thật sự là Giang tiên sinh!

Phải biết rằng ông ấy là bậc thầy trong ngành y! Mỗi lời nói mỗi hành động đều có sức ảnh hưởng rất lớn.

Một sự tồn tại như vậy, không phải là thứ hắn ta có thể khiêu khích!

Điều quan trọng nhất là hắn ta vừa mới dùng tính mạng của Thẩm Bích Quân để uy hiếp Chu Dương, những lời này cũng bị Giang tiên sinh nghe được.

Sắc mặt Dương Tông Phúc như tro tàn, căn bản không dám nghĩ đến hậu quả mà mình sắp phải gánh chịu!

Bụp bụp bụp

Chính lúc này, tiếng bước chân vội vàng hỗn loạn đột nhiên truyền tới.

Một nhóm người vội vã bước tới, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên trên năm mươi tuổi, với vẻ ngoài cùng khí chất không tầm thường.

“Đây là viện trưởng Dương Hi Lai, còn lại đều là lãnh đạo của bệnh viên!”

Đới Huy thấy biểu hiện của Chu Dương có chút nghi ngờ, liền nhỏ giọng giải thích.

Ngay cả Giang tiên sinh cũng có thể mời đến, mà xem ra quan hệ không tồi, Đới Huy nhận ra Chu Dương tuyệt đối không phải là người bình thường.

“Giang tiên sinh!”

“Đúng thật là Giang tiên sinh rồi!”

Nhóm người nhìn thấy Giang tiên sinh, khuôn mặt của họ tràn ngập sự bất ngờ, bước chân càng thêm nhanh nhẹn.

“Xin chào Giang tiên sinh, tôi là Dương Hi Lai, chào mừng ngài đến thị sát bệnh viên chúng tôi!”

Dương Hi Lai lộ ra nét tươi cười xem ra có vẻ rất thoải mái.

Ông ta đi tới trước mặt Giang tiên sinh, cúi thấp đầu, cung kính nói.

Lúc này, Dương Hi Lai và cả lãnh đạo của bệnh viện tất cả đều rất kinh ngạc nhìn Giang tiên sinh.

Đây chính là bậc thầy trong ngành y.

Mà bậc thầy này lại còn xuất thân từ thành phố Đông Hải!

Sao ngài ấy lại xuất hiện ở đây?

Chắc chắn là đến thị sát, có khả năng còn có chuyện lớn khác nữa.

Nói chung sự việc như vậy, tại các bệnh viện khác, cũng đã từng xảy ra.

Trước đây, một bệnh viện của thành phố Thâm Thành đã từng được một người nổi tiếng trong ngành y đến kiểm tra, người đó cảm thấy bệnh viện làm việc rất tốt, sau đó vì bệnh viện đó mà tổ chức rất nhiều hoạt động, đem lại cho bệnh viện đó rất nhiều hạng mục và tiền đầu tư.

Đến nay, bệnh viện đó vẫn là bệnh viện nổi tiếng nhất của thành phố Thâm Thành, ngay cả bệnh viện nhân dân số một Thâm Thành cũng không sánh bằng.

Hiện tại bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải cũng xuất hiện người như vậy!

Mà lại còn xuất thân từ Đông Hải, Giang tiên sinh!

“Ông chính là Dương Hi Lai? Không tồi,tôi đã từng nghe qua về ông.”

Giang tiên sinh cười nói.

Dương Hi Lai ngẩn người, ngay sau đó liền vui mừng khôn xiết.

Giang tiên sinh vừa mới tán thưởng ông ta không tồi.

Đây là lời khen ngợi từ bậc thầy trong ngành y, sau này nhất định sẽ được lưu truyền ra ngoài, khiến lý lịch của ông ta như thêm một nét chấm phá đặc sắc.

Các lãnh đạo của bệnh viện đều rất ngưỡng mộ Dương Hi Lai.

Dương Hi Lai thân là viện trưởng, dĩ nhiên sẽ là người đầu tiên được tiếp chuyện cùng Giang tiên sinh.

Còn bọn họ tự nhiên phải bước theo sau.

“Đâu có, tôi vẫn còn rất nhiều điểm thiếu sót, hi vọng có thể được Giang tiên sinh chỉ giáo.”

Bất chấp sự vui sướng ngây ngất trong lòng, Dương Hi Lai vẫn khiêm tốn nói.

Dương Tông Phúc lúc này vẻ mặt cũng hân hoan.

Giang tiên sinh ca ngợi chú mình như vậy, có lẽ vì coi trọng Dương Hi Lai, điều đó cũng đồng nghĩa với việc, thân là cháu trai của Dương Hi Lai, những lời hắn ta vừa nói, tự nhiên cũng sẽ không bị Giang tiên sinh truy cứu.

Nghĩ đến đây, trong lòng Dương Tông Phúc thả lòng, đắc ý nhìn Chu Dương cùng mấy người bác sĩ vừa nãy.

“Ông thực sự có điểm thiếu sót.”

Giang tiên sinh gật đầu nhẹ giọng nói.

Dương Hi Lai thần sắc tràn ngập vui mừng liền sững sờ, càng tỏ ra cung kính.

Nét mặt Dương Tông Phúc đột nhiên thay đổi, trong lòng hoảng hốt, không nhịn được mà ho một trận kịch liệt.

“Vị bác sĩ Dương Tông Phúc này là cháu trai của viện trưởng Dương Hi Lai đúng không?”

Giang tiên sinh cười nói.

“Đúng vậy, chính là cháu trai của tôi.”

Trong lòng Dương Hi Lai hoài nghi, không biết Giang tiên sinh đột nhiên nhắc tới Dương Tông Phúc là có ý gì.

Không lẽ là đánh giá cao Dương Tông Phúc, muốn chỉ giáo cho nó?

Phải biết rằng lý lịch của Dương Tông Phúc cũng rất xuất sắc, học lực cũng rất cao, ở nước ngoài cũng khá có danh tiếng.

Có thể được Giang tiên sinh coi trọng, dường như cũng không bất ngờ lắm.

Nghĩ đến đây, Dương Hi Lai trong lòng vui sướng.

Nếu Dương Tông Phúc thực sự được Giang tiên sinh đánh giá cao, vậy địa vị của ông ta tự nhiên cũng sẽ giống như nước dâng thuyền lên, e rằng sau này tiếng nói của ông ta trong giới y học trong nước cũng sẽ được nâng cao.

Còn những vị lãnh đạo kia giờ đây nhìn Dương Hi Lai với ánh mắt cực kì hâm mộ và ganh tỵ.

Trong lòng bọn họ oán giận, tại sao thế hệ con cháu của mình không học y, không có người nào có thể được Giang tiên sinh coi trọng.

Truyện liên quan

Chàng rể phi thường

Chàng rể phi thường

Tầm Vân
Đô Thị
một năm trước
Rể quý trở về!

Rể quý trở về!

A Minh
Ở rể
một năm trước
Vô Thượng Niết Bàn

Vô Thượng Niết Bàn

Chương 85 - T/g: Kẹo Chuối
Tiên Hiệp
một năm trước
Chàng rể cực phẩm

Chàng rể cực phẩm

A Hào
Sảng văn
một năm trước
Chàng rể xuất chúng

Chàng rể xuất chúng

Linh Vân
Ở rể
một năm trước
Vệ sĩ bất đắc dĩ

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Hạ Ngữ
Tình cảm
10 tháng trước
Người vá xác

Người vá xác

Tích Man
Đô Thị
một năm trước
Chàng khờ

Chàng khờ

Thư Sinh
Dị Năng
một năm trước