Chàng rể xuất chúng - Chương 237: Một lời vinh nhục!

"Không hổ danh là người mà Dương viện trưởng dạy dỗ."

"Chỉ là, vừa nãy tôi lại nghe thấy, đứa cháu này của ông đang dồn ép bệnh nhân trên bàn mổ, muốn lợi dụng điểm yếu để uy hiếp người nhà và bạn bè của bệnh nhân, không biết những điều này có phải cũng là Dương viện trưởng dạy không?:"

Giang tiên sinh dõng dạc nói, dường như hoàn toàn không để tâm đến.

Nhưng nếu có người thật sự nghĩ rằng Giang tiên sinh không để tâm đến thì thật là sai lầm nghiêm trọng.

Đường đường là bậc thầy trong ngành y, lại tự mình nói ra những lời như vậy, sao có thể chỉ là tình cờ?

Chưa kể sẽ gây ra náo động, mà người bị ông nhắc tên, đã không còn bất cứ tiền đồ gì nữa.

Ầm.

Lúc này, Dương Hi Lai chỉ cảm thấy cực kỳ rối loạn, giống như có một chiếc chuông lớn đang không ngừng va đập trong tim ông ta.

Mỗi lần tiếng ầm vang phát ra là lại như tiếng sấm động, lan khắp cơ thể.

Dương Hi Lai ngây người, biểu cảm hân hoan trên mặt nhanh chóng biến mất, khuôn mặt lúc này có chút khó nhìn.

Biểu hiện này thay đổi rất kỳ dị.

Nhưng Chu Dương và những khác đương nhiên biết được tại sao Dương Hi Lai lại có biểu hiện đó.

Mấy người lãnh đạo của bệnh viện, giây phút trước còn ngưỡng mộ Dương Hi lai.

Vậy mà bây giờ lập tức thờ ơ lạnh lùng, trong lòng không ngừng ớn lạnh

Dương Hi Lai cũng có ngày hôm nay?

Bệnh viên là nơi nào chứ?

Là nơi chữa bệnh cứu người.

Nơi mà người dân của cả đất nước cần đến.

Nơi mà ngay cả các lãnh đạo lớn của đất nước cũng không dám coi thường sự tồn tại của nó.

Mỗi một bệnh nhân gần như đều giao phó cả mạng sống của mình cho bệnh viện.

Họ làm như vậy bởi vì tin tưởng vào quốc gia.

Mà quốc gia, cũng vì bệnh viện mà chịu trách nhiệm.

Đừng nói dùng mạng sống của bệnh nhân đang phẫu thuật ra uy hiếp người khác, chỉ cần là một sự cố y tế bình thường cũng đã gây sự chú ý của các phòng ban của chính phủ.

Nhưng mà bây giờ, Dương Tông Phúc dám ngang nhiên dùng mạng sống của bệnh nhân uy hiếp người khác.

Điều quan trọng là lời của hắn ta đã bị Giang tiên sinh nghe thấy.

Gương mặt Dương Tông Phú phút chốc trở lên xám xịt.

Dương Hi Lai toàn thân run rẩy, đôi tay nắm chặt, thậm chí đến móng tay cũng cắm sâu vào thịt.

Giang tiên sinh là người nổi tiếng trong ngành y, lại là tiền bối, lời của ông ấy, Dương Hi Lai không thể không nghe.

"Chú ơi, không có, ý cháu không phải như vậy, cháu chỉ muốn giúp Thẩm Bích Quân làm phẫu thuật thôi."

Trong mắt Dương Tông Phúc hiện lên một tia do dự, trực tiếp lao đến chỗ Dương Hi Lai không ngừng kể lể.

Chu Dương lạnh lùng nhìn Dương Tông Phúc, trong lòng cười khẩy.

"Mày có biết, mày đang nói gì không?"

Dương Hi Lai sắc mặt nhợt nhạt, âm trầm như nước nhìn Dương Tông Phúc.

Nếu không phải cháu ruột của mình, e rằng đã sớm cho hắn một bạt tai.

"Chú, lời cháu nói đều là sự thật, cháu nghe nói Thẩm Bích Quân bị thương, nên đặc biệt đến đây để làm phẫu thuật cho cô ấy, mấy người này đều có thể làm chứng!"

Dương Tông Phúc nghe Dương Hi Lai nói, trước mắt chợt bừng sáng, câu nói đó rõ ràng có một hàm ý khác.

Dương Hi Lai hỏi hắn ta, có biết bản thân đang nói gì không.

Nếu như không biết, vậy đúng là lúng túng kinh hoàng sau khi bị vạch trần.

Nhưng nếu như biết rõ, còn có thể đưa ra lời giải thích hợp lý, Dương Hi Lai sẽ có một cơ hội cứu hắn.

“Lời Tông Phúc nói đều là thật?”

Ánh mắt Dương Hi Lai sắc bén nhìn thẳng về phía đám bác sĩ, trong con mắt hắn có hàm ý rất sâu.

Những bác sĩ đó cũng ngẩn người trong giây lát, đôi môi run rẩy, hiển nhiên là bị Dương Hi Lai uy hiếp.

Bọn họ là bác sĩ của bệnh viện, do một tay Dương Hi Lai quản lý, một khi thật sự nói ra sự việc vừa rồi, Dương Tông Phúc dĩ nhiên sẽ bị trừng phạt, nhưng bọn họ sau này cũng chẳng thoải mái gì.

“Không có, bác sĩ Dương thanh niên tuấn kiệt, làm sao có thể nói ra những lời đó!”

“Đúng vậy, chúng tôi cùng làm chứng, bác sĩ Dương vốn không hề nói như vậy.”

Mấy người lập tức thể hiện thái độ,còn tranh nhau nói trước.

Chu Dương lạnh lùng xem bọn họ biểu diễn.

Tạ Linh Ngọc, Diệp Sở Thiến, Hổ gia cũng đang xem họ diễn kịch.

Khóe miệng Giang tiên sinh hơi cong lên, giống như một ông lão hiểu chuyện, không hề ngắt lời, chỉ nhìn Dương Hi Lai cùng mấy vị bác sĩ kia tiếp tục biểu diễn.

Còn mấy vị lãnh đạo bệnh viện kia, ngoài việc trong lòng mắng chửi Dương Hi Lai mặt dày vô lại ra, ngược lại cũng không nói gì nhiều.

Dương Hi Lai có thể làm việc này lắng xuống, đó chính là bản lĩnh của ông ta, Giang tiên sinh không truy cứu, bọn họ cũng bất lực.

Nhưng nếu như Dương Hi Lai thất bại, vậy thì không cần bọn họ nói nhiều, bản thân Giang tiên sinh cũng đã nghe thấy, hậu quả thật khó tưởng tượng.

“Giang tiên sinh, ngài xem, cháu trai tôi Dương Tông Phúc mặc dù thường ngày có chút kiêu ngạo, nhưng tuyệt đối không phải là loại người đó, hơn nữa nếu không có gì thay đổi thì sang năm nó có thể sẽ gia nhập hiệp hội y học, là một bác sĩ rất có tiền đồ.”

Dương Hi Lai cười nói.

Ông ta nói như vậy, chắc hẳn muốn để lại ấn tượng tốt trước mặt Giang tiên sinh.

Nói ra lý lịch của Dương Tông Phúc, còn nói năm sau sẽ được gia nhập hội y học,vì hắn mà giải thích tường tận.

“Không!”

Đúng lúc này, Đới Huy vẫn đứng ở bên cạnh như người vô hình lên tiếng.

Lúc này anh ấy đang trên mình bộ quần áo phẫu thuật, giữa tay áo ẩn hiện có một vết máu.

Thấy rõ rằng vừa mới lúc nãy anh vẫn đang trong phòng làm phẫu thuật.

“Giang tiên sinh, vừa rồi Dương Tông Phúc đã nói những lời như vậy, hắn nói, phải khiến cho Thẩm Bích Quân không được làm phẫu thuật, còn nói có thể khiến tất cả các bệnh viện của thành phố Đông Hải không nhận cô ấy nữa”

“Về việc chuyển viện, Giang tiên sinh, thời gian của Thẩm Bích Quân không còn nhiều nữa.”

Chỉ vài câu ngắn ngủi giống như tiếng sấm vang rền đã làm bùng nổ cả hành lang nhỏ.

Dương Tông Phúc trợn mắt, tức giận quay người nhìn Đới Huy.

Dương Hi Lai liền nheo mắt lại, chăm chú nhìn Đới Huy, con ngươi tràn ngập sự phẫn nộ.

Đây là cái thứ gì!

Cũng dám ở đằng sau bôi nhọ ta?

“Đới Huy, nói chuyện phải có chứng cứ, hôm nay anh bôi nhọ tôi, nếu không lấy ra được bằng chứng, tôi nhất định không bỏ qua cho anh!”

Dương Tông Phúc lạnh lùng đáp.

“Đới Huy, tôi biết cậu, một bác sĩ khoa lồng ngực không có kĩ năng, nhiều lần thi kiểm tra đánh giá đều xếp hạng cuối, sau hôm nay anh từ chức đi.”

Dương Hi Lai sắc mặt u ám, ánh mắt sắc lạnh, lãnh đạm nói, dường như không xem Đới Huy ra gì.

Mấy người đứng sau Dương Tông Phúc trong lòng cực kì kinh ngạc.

Lời này của Dương Hi Lai, không đơn giản chỉ là nói cho Đới Huy nghe, cũng là nói cho bọn họ nghe.

Nếu hôm nay bọn họ nói những điều bất lợi về Dương Tông Phúc, vậy thì kết cục tiếp theo của bọn họ, so với Đới Huy thậm chí còn thảm hơn.

“Giang tiên sinh, xin lỗi ngài, không ngờ rằng trong bệnh viện lại xuất hiện một bác sĩ vô học như vậy, về sau tôi nhất định sẽ quản lí bệnh viện chặt chẽ hơn.”

Dương Hi Lai lại một lần nữa nhìn Giang tiên sinh, thái độ vẫn cung kính như cũ, chỉ là trong lời nói có một chút sắc sảo.

Giang tiên sinh mặc dù là người nổi tiếng trong ngành y, nhưng ông ta Dương Hi Lai cũng không đơn thuần chỉ là viện trưởng của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, ông ta còn là phó ban quản lý hội y học, có mối quan hệ rất rộng rãi trong nước.

Thậm chí ngoài Giang tiên sinh ra, ông ta còn quen những người nổi tiếng trong ngành y khác.

Nếu Giang tiên sinh coi chuyện hôm nay như chưa hề xảy ra, vậy thì mọi người tự nhiên đều vui vẻ.

Nhưng nếu như Giang tiên sinh khăng khăng muốn quản, sợ rằng Dương Hi Lai cũng sẽ lật mặt.

Mà bây giờ Dương Hi Lai dường như nắm chắc quyền chủ động.

Một lời của ông ta, liền lấn át mấy vị bác sĩ kia cùng sự vinh nhục của Đới Huy.

“Không lẽ Dương viện trưởng cho rằng tai của lão già tôi không còn dùng được nữa sao?”

Giang tiên sinh nheo mắt, thoải mái nói, trong câu nói của ông không thấy được chút biến hóa cảm xúc nào.

Truyện liên quan

Bậc thầy chia tay

Bậc thầy chia tay

Angela
Đô Thị
một năm trước
Cô Gái Của Thanh Xuân

Cô Gái Của Thanh Xuân

Chương 46 - T/g: Linhlee
Ngôn Tình
một năm trước
Kiếm Vương Triều

Kiếm Vương Triều

Chương 426 - T/g: Vô Tội
Tiên Hiệp
một năm trước
Xuyên Thành Mỹ Nhân Bệnh - Em Gái Của Vai Ác

Xuyên Thành Mỹ Nhân Bệnh - Em Gái Của Vai Ác

Chương 29 - T/g: Vụ Hạ Tùng
Ngôn Tình
một năm trước
Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 357 - T/g: Thiện Tâm Nguyệt
Ngôn Tình
một năm trước
Ly Hôn Công Lược Chỉ Nam

Ly Hôn Công Lược Chỉ Nam

Chương 63 - T/g: Da Thanh Oa
Ngôn Tình
một năm trước
Long Vệ siêu đẳng

Long Vệ siêu đẳng

Lão Kim Mao
Đô Thị
một năm trước
Lăng Thiên Chiến Thần

Lăng Thiên Chiến Thần

Hàm Tiếu
Dị Năng
10 tháng trước