Chàng rể xuất chúng - Chương 238: Hai người là đủ!

Lời của Giang tiên sinh tiên sinh khiến Dương Hi Lai cùng với mấy người lãnh đạo bệnh viện sửng sốt.

Bị lãng tai sao?

Đường đường là người đảm nhiệm việc kiểm tra sức khỏe cho các lãnh đạo lớn quốc gia, thậm chí mỗi lời nói hành động đều là bậc thầy trong ngành, bây giờ lại bị lãng tai ư?

Nếu như hôm nay ở đây ai dám nói Giang tiên sinh bị lãng tai, vậy thì không chỉ là tát vào mặt Giang tiên sinh một cái, mà còn tát thẳng vào mặt các vị lãnh đạo quốc gia nữa.

Người bị lãng tai có thể là người có tay nghề nổi tiếng toàn quốc được sao?

Dương Hi Lai bỗng nghẹn lời không biết nên trả lời lại thế nào.

Nói chứ không phải, tai của Giang tiên sinh rất tốt?

Vậy thì lời mà Giang tiên sinh vừa nghe Dương Tông Phúc nói là thật.

Nói tai Giang tiên sinh thực sự có vấn đề, vậy thì lại càng không nể mặt.

“Giang tiên sinh có đức độ và danh vọng cao, bị lừa bởi kẻ bịp bợm như Chu Dương, sợ rằng trong lòng cũng không dễ chịu, nghe lầm cũng là điều khó tránh khỏi, chỉ cần cho mọi người sự giải thích rõ ràng là được rồi.”

Nhưng lúc này Dương Tông Phúc lại vừa cười vừa nói, ánh mắt có chút đắc ý nhìn về phía Giang tiên sinh.

Chu Dương lạnh lùng nhìn Dương Tông Phúc, rồi nhìn qua hướng khác.

Cái thứ ngu ngốc này chẳng cần anh phải ra tay, một câu nói của Giang tiên sinh trực tiếp có thể quyết định vinh nhục của hắn.

Một người có tay nghề nổi tiếng trong nước như Giang tiên sinh, sức ảnh hưởng của lời nói quyết định sự vinh nhục đương nhiên sẽ càng mạnh mẽ hơn so với Dương Hi Lai,

“Câm mồm! Mày đang nói vớ vẩn cái gì đấy! Ở đây có chỗ cho mày nói chuyện sao?”

Sắc mặt Dương Hi Lai thay đổi, quay đầu lại, lớn tiếng quát Dương Tông Phúc.

‘Bốp!”

Lập tức âm thanh cái tát vang lên truyền đến tai tất cả mọi người.

Dương Tông Phúc nhìn chú của mình với vẻ mặt khó hiểu, ông ta vừa mới tát hắn một cái.

Phải biết rằng, cho dù trong gia tộc thì trước giờ cũng chưa từng có ai đánh hắn.

Bây giờ Dương Hi Lai, chú ruột của hắn, lần đầu tiên ra tay với hắn!

Sắc mặt của Dương Hi Lai tái nhợt đi!

Vừa nãy ông ta sắp thuyết phục được Giang tiên sinh, nhưng cái tên ngu ngốc Dương Tông Phúc này lại coi lời nói đó của Giang tiên sinh là thật.

Tai không được tốt?

Tất cả mọi người lạnh lùng nhìn Dương Tông Phúc!

Mấy người lãnh đạo bệnh viện bất giác lùi về sau vài bước, cách Dương Hi Lai xa một chút.

Còn mấy bác sĩ đứng phía sau Dương Tông Phúc khuôn mặt bỗng trắng bệch, toàn thân chao đảo.

Nếu như nói tất cả mọi việc trước đây vẫn có thể hòa giải, thậm chí xóa bỏ hiểu lầm rồi bồi thường thiệt hại.

Vậy thì câu nói vừa nãy của Dương Tông Phúc đã cắt đứt tất cả niềm hy vọng.

Đường đường là bậc thầy trong ngành y nổi tiếng khắp cả nước mà lại bị lãng tai.

Truyền ra ngoài người khác sẽ tưởng Giang tiên sinh là người tàn phế, không xứng danh bậc thầy ngành y, cũng không xứng làm việc bên cạnh các lãnh đạo lớn quốc gia!

Dương Tông Phúc hắn lấy đâu ra cái gan đấy vậy?

Dựa vào chú ruột của hắn Dương Hi Lai sao?

Sợ rằng Dương Hi Lai cũng không có cái gan đó!

“Giang tiên sinh, Tông Phúc ăn nói không suy nghĩ, vẫn mong ngài bỏ qua cho!”

Lần này Dương Hi Lai không đắc ý như trước nữa, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

Thậm chí cả trán ông ta cũng toát mồ hôi!

Giang tiên sinh quả thực không thể động đến ông ta.

Nhưngchỉ cần Giang tiên sinh nói một câu trước mặt lãnh đạo là Dương Hi Lai coi như xong đời.

Lúc này tất cả mọi người đều nhìn Giang tiên sinh, muốn xem ông sẽ có phản ứng gì.

Chu Dương cũng kinh ngạc nhìn ông ấy, trong lòng cảm thấy bất an.

Giang tiên sinh này nhìn bề ngoài thì không giống với khí phách của một bậc thầy ngành y, nhưng tính cách của ông thì lại có vẻ rất lão luyện.

Dường như mỗi câu nói của ông đều đang dẫn dụ Dương Tông Phúc đáp trả lại.

Còn Dương Tông Phúc cũng đáp trả theo một cách ngu ngốc.

Cứ như thế Dương Tông Phúc lập khắc rơi vào cái bẫy mà Giang tiên sinh bày ra.

“Ăn nói không suy nghĩ? Thực sự thì người trẻ luôn có chút bồng bột, tôi sẽ không trách đâu, dù sao cũng già rồi, cơ thể sẽ xảy ra một số vấn đề.”

Vẻ mặt Giang tiên sinh lạnh lùng, gật đầu nhẹ một cái, dường như thực sự không để ý đến lời Dương Tông Phúc vừa nói.

Nhưng ngay sau đó lời nói của Giang tiên sinh lại khiến cho khuôn mặt của Dương Hi Lai và Dương Tông Phúc biến sắc.

“Nhưng mà sắp tiến hành phẫu thuật lại dùng sự an nguy của bệnh nhân để uy hiếp người khác, tôi không nghe lầm, xem ra Dương viện trưởng không muốn quản lý, nếu đã như thế vậy thì sau này tôi sẽ tự giải quyết.”

Vừa dứt lời tất cả đều im lặng!

Mặt Dương Hi Lai và Dương Tông Phúc xám như tro tàn, dường như đã nhìn thấy được kết cục của bản thân.

Mấy vị lãnh đạo bệnh viện ai cũng hốt hoảng không biết rốt cuộc đang nghĩ gì.

Những bác sĩ phía sau Dương Tông Phúc lúc nãy cũng ngớ người ra.

Bọn họ vừa làm chứng cho Dương Tông Phúc, nói Dương Tông Phúc không nói những lời như thế.

Nhưng lời của Giang tiên sinh đã khằng định là Dương Tông Phúc có nói.

Vậy thì tất nhiên là họ nói dối, hơn nữa còn nói trước mặt một bậc thầy trong ngành y.

Đới Huy hơi hé miệng, kinh ngạc sửng sốt.

Anh ấy lên tiếng đồng thời cũng là một sự liều lĩnh cực lớn.

Nhưng thẳng thắn dứt khoát như vậy, kết quả cũng không tồi.

Ngay cả mấy người Chu Dương cũng vừa cười vừa nhìn Giang tiên sinh.

Ông già lão luyện này một khi nghiêm túc thì tràn đầy khí thế, dọa người khác khiếp sợ, nhìn hai chú cháu Dương Hi Lai bị dọa thành ra bộ dạng gì rồi.

“Giang tiên sinh, đã mất quá nhiều thời gian với loại người vô công rồi nghề, Thẩm Bích Quân vào đây cũng sắp 40 phút rồi, vẫn mong ông tiến hành phẫu thuật đi.”

Chu Dương khẽ cười một tiếng, lập tức nói giọng nghiêm nghị.

Mặc dù anh cũng chỉ đứng bên cạnh xem màn kịch vừa rồi, nhưng trong lòng lại nôn nóng như lửa đốt.

Bọn họ ở bên ngoài một giây thì ở bên trong Thẩm Bích Quân sẽ thêm một giây nguy hiểm.

Trước mắt, câu nói của Giang tiên sinh đã quyết định sự vinh nhục của hai chú cháu Dương Hi Lai, tiếp theo đương nhiên sẽ phải tranh thủ thời gian làm phẫu thuật cho Thẩm Bích Quân.

Lúc này Đới Huy và các bác sĩ khác đều liếc nhìn với ánh mắt sáng ngời.

Bậc thầy trong ngành y sắp làm phẫu thuật!

Đây là điều hiếm gặp!

Nếu như có thể tận mắt chứng kiến cuộc phẫu thuật ông ấy, đối với họ mà nói tất nhiên rất có lợi.

“Giang tiên sinh, nếu muốn phẫu thuật cho bệnh nhân thì nhất định phải cần người trợ giúp, tôi tình nguyện làm phụ tá cho ông.”

Lúc này một lãnh đạo bụng phệ đi đến, chỉnh lại áo blouse, dáng vẻ rất tự tin.

Ông ta là phó viện trưởng của bệnh viện, tay nghề phẫu thuật đương nhiên không phải tầm thường.

Làm phụ tá cho người có tay nghề nổi tiếng toàn quốc cũng đủ mãn nguyện.

Sau đó lại có mấy người lãnh đạo lên phía trước, tỏ ý muốn làm phụ tá cho Giang tiên sinh.

Cơ hội tốt thế này ai mà không muốn chứ?

“Giang tiên sinh, tôi có thể vào trong xem được không?”

Đến Đới Huy cũng lo lắng không yên nhìn về phía Giang tiên sinh, trong lòng vô cùng kỳ vọng.

“Giang tiên sinh, ông mau ra quyết định đi, bạn của tôi không đợi được lâu như thế, cho dù cần bao nhiêu người, bao nhiêu thiết bị, tôi nhất định sẽ chuẩn bị cho ông.”

Chu Dương cũng hơi sốt ruột, liền nói.

“Không cần phiền phức như thế!”

Giang tiên sinh xua tay, lạnh lùng nói.

“Ý gì vậy chứ?”

Chu Dương kinh ngạc.

“Chỉ là một cuộc phẫu thuật nhỏ thôi, hai người là đủ rồi, Chu Dương, cậu vào trong với tôi.”

Giang tiên sinh bật cười, lời nói rất vui vẻ thoải mái, giống như đang đùa giỡn.

Nhưng mọi người biết lời của Giang tiên sinh tuyệt đối không phải đang đùa.

Bởi vì Chu Dương đã bị ông ấy kéo gần đến phòng phẫu thuật.

Còn người duy trì trạng thái cho Thẩm Bích Quân ở trong phòng phẫu thuật cũng bị đuổi hết ra ngoài.

Ngay lúc này tất cả mọi người đều giương to mắt, không thể nào tin được nhìn căn phòng phẫu thuật đã đóng cửa lại.

“Chu Dương, chắc không biết y thuật đâu nhỉ?”

Đột nhiên có một giọng nói nhỏ truyền đến, đám đông liền yên lặng, trong lòng càng hoang mang bất ổn.

Họ nghĩ không ra rốt cuộc Giang tiên sinh có ý gì, ông ấy đang muốn làm gì.

Truyện liên quan

Kim Bài Nhân Sinh

Kim Bài Nhân Sinh

Vương Nhất Dạ
Đô Thị
một năm trước
Nhật kí Lang Vương

Nhật kí Lang Vương

Biên Bắc Lang Vương
Đô Thị
một năm trước
Rể quý trở về!

Rể quý trở về!

A Minh
Ở rể
một năm trước
Lăng Thiên Chiến Thần

Lăng Thiên Chiến Thần

Hàm Tiếu
Dị Năng
10 tháng trước
Kiếm Vương Triều

Kiếm Vương Triều

Chương 426 - T/g: Vô Tội
Tiên Hiệp
một năm trước
Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 357 - T/g: Thiện Tâm Nguyệt
Ngôn Tình
một năm trước
Y võ song toàn

Y võ song toàn

Dạ Nhiên
Đô Thị
10 tháng trước
Vệ sĩ bất đắc dĩ

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Hạ Ngữ
Tình cảm
10 tháng trước