Chàng rể xuất chúng - Chương 246: Làm loạn!

"Trợ lý Diệp, hiện tại bộ phận chăm sóc khách hàng nhận được rất nhiều điện thoại gọi đến, đều là thăm dò tình hình của Thẩm tổng, sắp không chống đỡ được nữa rồi!”

Trưởng bộ phận chăm sóc khách hàng công ty Danh Dương, Trương Hải Yến nhìn Diệp Sở Thiến, khuôn mặt đầy lo lắng.

Từ khi thông tin Thẩm Bích Quân bị thương truyền ra ngoài, điện thoại của bộ phận chăm sóc khách hàng dường như chưa lúc nào dừng.

Tất cả các cuộc điện thoại gọi đến dò hỏi Thẩm Bích Quân rốt cuộc có bị thương thật không.

Toàn bộ bộ phận chăm sóc khách hàng mệt mỏi ứng phó, không khí căng thẳng, khẩn trương dần dần bao phủ cả công ty.

“Kiên trì thêm một chút, Thẩm tổng chắc cũng sắp tỉnh rồi.”

Sắc mặt Diệp Sở Thiến cũng cực kỳ nghiêm trọng.

Lúc ở trong bênh viện, cô còn nghĩ phải đợi Thẩm Bích Quân tỉnh lại.

Nhưng Chu Dương lại bảo cô ấy về công ty trước, trấn giữ công ty, phòng khi xảy ra biến cố.

Lúc ấy, Diệp Sở Thiến còn không đồng ý với lời của Chu Dương.

Công ty Danh Dương hoạt động rất tốt, sao có thể xuất hiện vấn đề.

Huống hồ, bản thân Chu Dương cũng đã nói khoảng hơn một tiếng đồng hồ nữa Thẩm Bích Quân có thể tỉnh lại.

Hơn một tiếng đồng hồ thì công ty Danh Dương có thể xảy ra chuyện gì?

Nhưng điều cô ấy chẳng nghĩ đến là thực sự đã có chuyện xảy ra.

Tuy rằng không phải nội bộ công ty Danh Dương mà là từ bên ngoài.

Nhưng ảnh hưởng của nó đến công ty Danh Dương thì đã không thể xem nhẹ.

Không nói những người đó không ngừng gọi điện thoại đến hỏi tình hình của Thẩm Bích Quân chiếm dùng nghiêm trọng nguồn lực của bộ phận chăm sóc khách hàng, khiến bọn họkhông có cách nào nhận điện thoại của những người gọi đến vì sản phẩm của công ty Danh Dương.

Điều này chắc chắn sẽ tăng gánh nặng cho công ty.

Đồng thời, thông tin bên ngoài lưu truyền càng ngày càng làn rộng, thậm chí còn có một số hành động ngầm.

Diệp Sở Thiến ở công ty mà lòng không yên, cũng lờ mờ nhận thức ra điều gì đó.

"Tinh…tinh…tinh..."

Điện thoại của Diệp Sở Thiến chợt vang lên.

"Alo, Chu tổng.”

Nhìn thấy Chu Dương gọi đến, trong lòng Diệp Sở Thiến căng thẳng, tràn ngập sự mong chờ.

Chỉ cần Thẩm Bích Quân bình yên vô sự thì những âm mưu chống đối công ty Danh Dương đều sẽ tiêu tan.

Còn một khi Thẩm Bích Quân chưa tỉnh lại thì những gì xảy ra sau này, trong lòng Diệp Sở Thiến cũng đã lờ mờ đoán được chút ít.

"Thật sao?"

Nghe xong lời Chu Dương nói, Diệp Sở Thiến đột nhiên ngạc nhiên vui mừng.

Trương Hải Yến nhìn thấy bộ dạng của Diệp Sở thiến, trong lòng cũng trở nên ổn định.

Cô ấy biết, chắc có lẽ Thẩm Bích Quân đã tỉnh lại.

Nhưng ngay tức thì, thần sắc của Diệp Sở Thiến đột nhiên thay đổi căng thẳng hơn, có chút nghi hoặc và cuối cùng thậm chí là phẫn nộ, bi thương.

Các loại biểu cảm kết hợp với nhau, khiến khuôn mặt của Diệp Sở Thiến thậm chí trở nên vặn vẹo méo mó.

Một người vốn cực kỳ hấp dẫn như Diệp Sở Thiến, bây giờ nhìn lại gần giống như một người phụ nữ với cảm xúc sụp đổ.

Khác biệt quá lớn so với hình tượng trước nay của cô.

Cuối cùng, khi Diệp Sở Thiến tắt cuộc gọi, cảm xúc hoàn toàn suy sụp, hai mắt đã đỏ hoe.

"Trợ lý Diệp…"

Trương Hải Yến run giọng hỏi.

Trong lòng cô ấy đoán được nhưng không dám nói ra, chỉ sợ tình hình đúng như những gì mình nghĩ.

Hậu quả đó, không phải là thứ cô ấy muốn nhìn thấy.

“Hiện tại Thẩm tổng chưa tỉnh lại, Chu tổng nói tình hình rất nguy cấp, bảo công ty duy trì phòng bị.”

Diệp Sở Thiến nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, trầm giọng nói.

Giọng nói âm trầm, tâm trạng Trương Hải Yến như cũng như chìm xuống đáy biển, biểu cảm khuôn mặt cũng hết sức ảm đạm.

Chẳng lẽ tình hình thực sự như những gì mình nghĩ sao?

“Trưởng phòng Trương, cô đi sắp xếp một chút, đề nghị bộ phận khách hàng duy trì toàn bộ đường dây điện thoại thông suốt, thống nhất tuyên bố với bên ngoài là Thẩm tổng đang trong quá trình hồi phục.”

Diệp Sở Thiến lạnh lùng nói.

Vào lúc này, cô ấy cũng chỉ có thể nói như thế.

“Được.”

Trương Hải Yến sửng sốt, lập tức gật gật đầu, lên tiếng trả lời rồi trực tiếp xoay người rời đi phản hồi cho bộ phận chăm sóc khách hàng.

Không bao lâu sau, mọi người trong bộ phận chăm sóc khách hàng đều nhận được tin tức Thẩm tổng đã tỉnh lại. Chỉ cần có người gọi điện hỏi tình hình của Thẩm tổng đều thống nhất duy trì cách nói.

Mà thông tin từ công ty Danh Dương rất nhanh cũng đã truyền ra bên ngoài.

Tất cả nhân viên nghe được tin tức này, cảm xúc bỗng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Chỉ cần Thẩm tổng tỉnh lại, có thể khỏe mạnh thì công ty Danh Dương không thể có vấn đề gì xảy ra. Bọn họ cũng có thể yên tâm làm việc ở công ty.

Thế là không khí cả công ty Danh Dương từ trạng thái căng thẳng đè nén bỗng nhiên trở nên vui vẻ, thoải mái.

Bầu không khí thay đổi như vậy, tất nhiên nằm trong sự quan sát của người ngoài.

Chẳng mấy chốc, sự thay đổi của công ty Danh Dương được rất nhiều người biết đến.

Một số người rục rịch hoạt động, nghe thấy tình hình này cũng lập tức cảnh giác hơn. Suy nghĩ xem có phải có chuyện gì mà bọn họ chưa biết đã xảy ra hay không.

Ngay lúc này, tại phòng bệnh của bệnh viện nhân dân số một.

Chu Dương buông điện thoại, nhìn Thẩm Bích Quân và Tạ Linh Ngọc cười.

Vừa rồi anh ấy đem tin tức nói với Diệp Sở Thiến, đồng thời cũng nói luôn kế hoạch của mình.

Nếu như không có ai nảy sinh ý định gì khác, thế thì mọi chuyện tự nhiên sẽ không sao.

Nhưng chỉ cần có người nảy sinh ý khác, Chu Dương sẽ khiến đối phương biết rằng chỉ cần có ý đồ đối với anh, đối với công ty Danh Dương thì hậu quả sẽ nghiêm trọng đến nhường nào.

"Phong tỏa tin tức đi, đừng để ai đến quấy rầy.”

Chu dương trầm giọng nói.

Anh bảo Ngưu Xuyên đang đi theo phía sau bắt đầu sắp xếp mọi việc.

Lúc này, trong bệnh viện cũng xuất hiện không ít người, bọn họ không phải là bệnh nhân, cũng không phải nhân viên bệnh viện, ngược lại, sau khi vào bệnh viện dường như đang tìm gì đó.

“Chúng mày nói xem, Thẩm Bích Quân rốt cuộc có phải tỉnh lại rồi không?”

“Không biết, chỉ là không khí hiện tại ở công ty Danh Dương đang rất ung dung thoải mái, nếu Thẩm Bích Quân thực sự có chuyện gì thì bọn họ chắc sẽ không như thế.”

“Cái này cũng không biết thế nào, nói không chừng chỉ là giả vờ thì sao?”

...

Cả bọn đi cùng với nhau, tìm tung tích của Thẩm Bích Quân trong bệnh viện.

Bọn họ dường như lật tung toàn bộ phòng bệnh trong bệnh viện, nhưng vẫn không tìm thấy Thẩm Bích Quân.

Thậm chí, đến cả một bóng người của công ty Danh Dương cũng không nhìn thấy.

Đột nhiên, khi bọn họ quay người đi đến tầng tám bệnh viện bỗng lại nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc.

Ngưu xuyên!

Tầng tám bệnh viện là phòng bệnh VIP, thông thường mà nói người nhận vào đều là những người có quyền có thế, thậm chí là những người có địa vị đặc biệt.

Tất nhiên, bản thân chi phí phòng bệnh cũng không thấp và tất nhiên phục vụ cũng là hạng nhất.

Lúc này, Ngưu Xuyên đang đứng bên ngoài phòng bệnh Thẩm Bích Quân, khuôn mặt đầy nghiêm túc.

Trong phòng bệnh, Chu Dương, Tạ Linh Ngọc, Thẩm Bích Quân đang nói chuyện.

"Tốt lắm, đúng lúc ta nên diễn rồi."

Chu Dương cười một tiếng, cả khuôn mặt đang cười bỗng nhiên thu lại, thay đổi trở nên u ám, thậm chí còn có thể nhìn thấy một chút gì đó bi thương.

Mấy người kia nhìn thấy Ngưu Xuyên, sắc mặt ngạc nhiên rồi lập tức núp vào.

Đến khi xác nhận Ngưu Xuyên không phát hiện ra, bọn họ mới dè dặt đến gần.

Nhưng cả bọn cũng không dám đến gần quá, sợ làm Ngưu Xuyên cảnh giác.

“Chuyện gì thế này? Vì sao chỉ có một người ở bên ngoài.”

“Chúng mày xem đi, biểu cảm của hắn không đúng lắm, dường như rất cảnh giác."

"Có phải là giả vờ không?"

"Khó nói lắm."

Bọn họ còn đang nghi hoặc thì nhìn thấy cửa phòng bệnh mở, Chu Dương từ bên trong đi ra ngoài, dường như đang nói với Ngưu Xuyên gì đó.

"Mau nhìn đi, biểu cảm trên mặt Chu Dương cũng không đúng lắm.”

“Tựa như là buồn bã, bi thương. Chẳng lẽ Thẩm Bích Quân thực sự xảy ra chuyện rồi? Bên công ty Danh Dương kia đang diễn kịch sao?”

"Nhất định là như thế, nếu không bên phía bệnh viện không thể nào phong tỏa tin tức giỏi như thế được. Nhanh lên, liên hệ về nhà, bảo bọn họ chuẩn bị.”

Vẻ mặt bọn họ hưng phấn, không ngừng truyền thông tin ra ngoài.

Không lâu sau, phía bên ngoài không ít người đều biết.

Tựa như Thẩm Bích Quân thực sự xảy ra chuyện, mà bên phía công ty Danh Dương vui vẻ thoải mái chỉ là bộ dạng giả vờ thôi.

Còn ngay lúc này, tập đoàn Thẩm Thị, bố của Thẩm Bích Quân, Thẩm Duy Ngôn, còn có cả bà Thẩm, Thẩm Trạch bước vào công ty Danh Dương!

Truyện liên quan

[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại

[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại

Chương 611 - T/g: Dong Wook Lee
Khoa Huyễn
10 tháng trước
Độc Mẹ Quỷ Bảo

Độc Mẹ Quỷ Bảo

Chương 227 - T/g: Lâm Uyên Mộ Ngư
Ngôn Tình
10 tháng trước
Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Tiểu Triệu
Đô Thị
một năm trước
Em là thế giới của anh

Em là thế giới của anh

Hồng Trần
Phấn đấu
9 tháng trước
Kim Bài Nhân Sinh

Kim Bài Nhân Sinh

Vương Nhất Dạ
Đô Thị
10 tháng trước
Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Đại Dương
Đô Thị
9 tháng trước
Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó

Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó

Chương 82 - T/g: Hắc Dạ Di Thiên
Tiên Hiệp
10 tháng trước
Mùa Xuân Đến Muộn

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 48 - T/g: Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm)
Ngôn Tình
10 tháng trước