Chàng rể xuất chúng - Chương 249: Lời ông nói không là gì cả!

"Tất nhiên rồi!"

Tôn Càn Khôn thẳng thắn thừa nhận.

Dù sao đến lúc đó Chu Dương xuất hiện hay không đều không cản trở việc hắn đạt được thứ mình muốn. Những người ở đây, hầu như cũng không có ai có thể ngăn cản được hắn.

Cho nên Tôn Càn Khôn hoàn toàn không sợ!

"Nếu đã như thế thì Tôn gia chúng tôi tất nhiên cũng sẽ tới xem thế nào.”

Tô Thế Minh cười khẩy nói.

Khi Thẩm Bích Quân và Chu Dương không có ở đây, việc mà Tô Thế Minh và Tô gia có thể làm cũng chỉ được đến thế.

Tô Thế Minh thầm thở dài, ánh mắt nhìn về phía trước, Diệp Sở Thiến vẫn đứng trước mặt nhóm người Thẩm Duy Ngôn, không chút động tĩnh.

"Diệp Sở Thiến, chẳng lẽ cô cho rằng tôi thực sự không dám động vào cô sao?”

Sự xuất hiện của Tô gia khiến nội tâm Tần Sơn u ám, nhìn sang Diệp Sở Thiến vẫn đứng yên chỗ cũ ông ta lại càng tức giận hơn.

Trước đây ở công ty, trừ Thẩm Bích Quân ra, ông ta là người nói một là một.

Sau đó Chu Dương xuất hiện, trong chớp mắt chiếm 20% cổ phẩn công ty, vượt qua số cổ phần của cả ba người bọn họ.

Không chỉ như thế, Chu Dương lại là người chịu trách nhiệm phụ trách dự án sản phẩm làm trắng da và chống lão hóa. Từ đấy trở đi, Chu Dương từ một nhân viên bình thường vô danh không ai biết đến trong chốc lát biến thành người chỉ đứng sau Thẩm Bích Quân.

Trong lòng Tần Sơn từ lâu đã rất bất mãn!

Một nhân viên nhỏ nhoi như Chu Dương không biết đã sử dụng thủ đoạn gì với Thẩm Bích Quân mà lại lấy được 20% cổ phần, trở thành người phụ trách dự án sản phẩm làm trắng da và chống lão hóa.

Bản thân quá trình này đã có rất nhiều tranh cãi.

Chỉ là sau đó dự án sản phẩm làm trắng da và chống lão hóa thành công rực rỡ, công ty Danh Dương bỗng chốc trở thành công ty mỹ phẩm có tiếng nhất thành phố Đông Hải nên những tranh cãi này mới dần dần dừng lại.

Nhưng dù sao công ty Danh Dương cũng không phải là công ty của một mình Thẩm Bích Quân.

Cho dù cô ấy và Chu Dương chiếm giữ 90% cổ phần công ty thì vẫn còn những ý kiến không đồng tình.

Chỉ là Thẩm Bích Quân và Chu Dương coi như không biết những ý kiến đấy thôi.

Hiện tại Thẩm Bích Quân gặp chuyện không may, Thẩm Duy Ngôn cậy thế tiếp quản công ty, mà một trợ lý nhỏ nhoi như Diệp Sở Thiến lại dám chặn đường thì quả thật là đang sỉ nhục Thẩm Duy Ngôn và Tần Sơn.

Diệp Sở Thiến không nói gì, chỉ hơi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Tần Sơn.

Cả khuôn mặt Tần Sơn tràn đầy giận dữ, dường như sự tức giận đang đạt đến cực điểm phải bộc phát ra ngoài.

Nhưng Diệp Sở Thiến hoàn toàn không quan tâm.

"Láo xược!"

Tần Sơn bị sự coi thường của Diệp Sở Thiến chọc tức liền hét lớn một tiếng, vung tay lên phía trước định tát Diệp Sở Thiến.

Tần Sơn là người trung niên, dáng người lại cao lớn vì vậy lực của cái tát này rất lớn.

Tất cả nhân viên đều tròn mắt nhìn cảnh tượng này, thậm chí có người nhát gan trực tiếp nhắm mắt vào.

Dưới bàn tay của Tần Sơn, Diệp Sở Thiến như một con thuyền giấy, rất dễ dàng bị cái tát của Tần Sơn đập rơi xuống nước, trực tiếp chìm xuống.

Phịch!

Một âm thanh nặng nề vang lên.

Tất cả mọi người nhìn về phía Diệp Sở Thiến, ánh mắt sửng sốt.

Những người nhát gan mắt nhắm tịt vào kia từ từ mở mắt, thậm chí không dám nhìn vào Diệp Sở Thiến, sợ nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu.

Nhưng khi bọn họ đưa ánh mắt nhìn về phía Diệp Sở Thiến thì lại mở to mắt ngạc nhiên.

Cái tát của Tần Sơn không đáp xuống khuôn mặt của Diệp Sở Thiến.

Mà là bị một người trực tiếp ngăn lại!

Tô Vỹ nhìn người vừa đến, ngay lập tức gương mặt kích động đầy hưng phấn.

Còn vẻ mặt Tôn Thiên lại u ám, trong lòng tức giận bừng bừng.

Hắn từng bị người này đánh bại, hơn nữa bị đánh bại một cách nhanh chóng gọn gàng. Hắn căn bản không phải là đối thủ của đối phương.

Thậm chí ngay cả hai vệ sỹ của Tôn gia liên thủ cũng bị cậu ấy đánh cho bị thương.

Ngưu xuyên!

Cậu ấy đã xuất hiện, một tay trực tiếp cản bàn tay của Tần Sơn. Bóng lưng cao rộng đứng trước mặt Diệp Sở Thiến tựa như một bức tường dày bảo vệ không gì có thể so sánh được.

Khiến người khác cảm thấy vô cùng yên tâm!

"Cút ra!”

Ngưu Xuyên đứng tại đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tần Sơn, lãnh đạm nói.

Sau đó cậu ấy lập tức dùng một tay chuyển động ra trước, truyền một lực đến cánh tay Tần Sơn.

Bỗng chốc trong ánh mắt vô cùng kinh ngạc của mọi người, một người cao lớn như Tần Sơn liên tiếp loạng choạng lùi về sau, sắc mặt trở nên nhợt nhạt. Cánh tay chuẩn bị tát Diệp Sở Thiến của hắn như không còn sức lực, buông lỏng bên người.

Chỉ chốc lát, cánh tay Tần Sơn đã bị tàn phế.

Tất cả mọi người vô cùng kinh hãi!

Ánh mắt bọn họ nhìn Ngưu Xuyên cũng trở nên có chút sợ sệt.

Đây quả nhiên là một cao thủ!

Nhân viên công ty Danh Dương hầu như đều biết Ngưu Xuyên là vệ sỹ của Chu Dương.

Trước đây, có lúc một mình Ngưu Xuyên còn đối đầu với tận mười người.

Tần Sơn cũng chỉ là người cao lớn, bình thường hay đi tập luyện thể hình thôi.

Với người bình thường khác có khi vẫn có chút uy hiếp.

Nhưng đối mặt với Ngưu Xuyên thì vẫn chưa là gì.

Ánh mắt Thẩm Duy Ngôn dừng lại trên khuôn mặt Ngưu Xuyên, nội tâm ông ta vô cùng u ám!

Lại là Ngưu Xuyên!

Trước đây tại khách sạn Huy Hoàng, cả nhà Thẩm Duy Ngôn đưa theo một nhóm vệ sỹ đi tìm Thẩm Bích Quân, định uy hiếp cô giao nộp phương pháp điều chế sản phẩm làm trắng da và chống lão hóa cho Thẩm Trạch thực hiện.

Lần đó, Thẩm Duy Ngôn tràn đầy tự tin.

Thế nhưng lại gặp phải Chu Dương.

Trước mặt Ngưu Xuyên, mười vệ sỹ mà Thẩm Duy Ngôn mang theo đều bị đánh bại.

Bây giờ, Ngưu Xuyên lại một lần nữa xuất hiện trước mặt ông ta, chỉ phủi tay đã khiến Tần Sơn tàn phế.

Nếu như Ngưu Xuyên xuất hiện thì Chu Dương đâu? Chắc cũng đang ở không xa nơi đây?

Ánh mắt Thẩm Duy Ngôn nhìn xung quanh, cuối cùng dừng lại ở một góc.

Mọi người thấy động tác của Thẩm Duy Ngôn cũng nhìn theo ánh mắt của ông ta.

Từng sắc mặt nhân viên công ty Danh Dương bỗng rực sáng, tinh thần phấn khích.

Tô Thế Minh cùng Tô Vỹ cũng thở phào một hơi.

Sắc mặt nhóm người Tôn Càn Khôn và Trần Chấn vô cùng ảm đạm.

Chu Dương!

Anh ở đấy từ lúc nào vậy?

Tại sao anh lại có thể xuất hiện ở đây?

"Không biết Chu Dương cậu định ở đấy xem kịch đến bao giờ nữa?”

Thẩm Duy Ngôn lạnh lùng nói.

Cuối cùng Chu Dương cũng xuất hiện rồi sao?

Chưa nói đến chuyện anh tại sao lại xuất hiện ở đây, thế Thẩm Bích Quân đâu?

Trước đây có tin tức truyền đến rằng Chu Dương và Ngưu Xuyên ở bệnh viện chăm sóc Thẩm Bích Quân, mà sắc mặt của bọn họ thì cực kỳ u ám, thậm chí bi thương.

Cũng chính vì như thế, nhóm người Thẩm Duy Ngôn mới cậy quyền cậy thế xông vào công ty Danh Dương định tiếp quản.

Nhưng bây giờ Chu Dương lại xuất hiện, chẳng lẽ Thẩm Bích Quân bình yên vô sự?

Không chỉ có Thẩm Duy Ngôn, trong đầu những người khác bỗng nhiên đều lóe lên suy nghĩ này.

"Xem kịch? Chẳng lẽ Thẩm Duy Ngôn Thẩm tổng cũng cảm thấy bản thân như một thằng hề đang diễn kịch sao. Chỉ là vở kịch này hình như không được hay lắm thì phải, ông xem kìa trên mặt mọi người đều không có biểu cảm gì!”

Chu dương thản nhiên cười nói, ngón tay chỉ nhân viên công ty.

Lúc này trên khuôn mặt nhân viên công ty thực sự cũng không có biểu cảm gì.

Chu Dương nói như thế ngụ ý là tất cả những gì Thẩm Duy Ngôn đã làm đều như một thằng hề, muốn lấy lòng mọi người nhưng lại không đạt được tiếng hoan hô nào.

Chưa nói đến hoan hô, thậm chí đến sự hưởng ứng cũng không có.

Chu Dương cười đi lên phía trước, ánh mắt nhìn những gương mặt khác.

Anh nhìn thấy Trần Chấn, Tôn Càn Khôn và tất nhiên cũng nhìn thấy Tô Thế Minh.

Trên thực tế, sự xuất hiện của Tô Càn Khôn và Trần Chấn đều nằm trong dự đoán của Chu Dương.

Nhưng sự xuất hiện của Tô gia khiến anh có chút bất ngờ.

“Tôi nhớ hình như lúc nãy hình như Thẩm tổng có nói một câu này.”

Chu Dương nhìn Thẩm Duy Ngôn, nhẹ giọng nói. Tuy rằng giọng nói rất nhẹ nhưng lại truyền đến tai mọi người.

"Thẩm tổng đã nói Thẩm Bích Quân là con gái của ông, bây giờ con gái xảy ra chuyện, sống chết chưa rõ nên ông phải tiếp quản công ty Danh Dương.”

"Không sai chứ?"

Giọng nói vừa dứt, mọi người đều nhìn về phía Thẩm Duy Ngôn.

Vừa rồi, ông ta quả thực đã nói như vậy.

"Có vấn đề gì sao?"

Thẩm Duy Ngôn lạnh giọng trả lời!

"Tôi cảm thấy rằng lời nói của Thẩm tổng không là gì cả!”

"Bởi vì có thể Thẩm Bích Quân sẽ không nhận người cha như ông!”

Chu Dương vừa dứt lời, sảnh công ty đều trở nên yên ắng!

Truyện liên quan

Mùa Xuân Đến Muộn

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 48 - T/g: Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm)
Ngôn Tình
một năm trước
Vô Địch Đại Lão Sắp Xuất Thế

Vô Địch Đại Lão Sắp Xuất Thế

Chương 54 - T/g: Thần Kiến
Tiên Hiệp
một năm trước
Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ

Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ

Chương 107 - T/g: Trường Sinh Thiên Diệp
Linh Dị
một năm trước
Y võ song toàn

Y võ song toàn

Dạ Nhiên
Đô Thị
10 tháng trước
Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Tiểu Triệu
Đô Thị
một năm trước
Nhật kí Lang Vương

Nhật kí Lang Vương

Biên Bắc Lang Vương
Đô Thị
một năm trước
Ta Với Sư Môn Không Hợp

Ta Với Sư Môn Không Hợp

Chương 53 - T/g: Trích Tinh Quái
Tiên Hiệp
một năm trước
Vô địch chiến thần

Vô địch chiến thần

Hải Tiên
Phục thù
một năm trước