Chàng rể xuất chúng - Chương 252: Có tôi ở đây!

Chu Dương bước lên trước một bước đưa tay ra đỡ lấy hai vai Thẩm Bích Quân!

Anh có thể cảm nhận rõ rệt toàn thân Thẩm Bích Quân đang run rẩy!

Mặc dù nhìn có vẻ như cô ấy đang rất bình tĩnh, nhưng kỳ thực lại đang rất kích động.

Chu Dương thở dài trong lòng, đưa ra quyết định như vậy, nhất định là Thẩm Bích Quân cũng rất đau khổ.

Mặc dù nói hành vi của Thẩm Duy Ngôn rất quá đáng, thậm chí đối với Thẩm Bích Quân mà nói thì đây đúng là một sự hãm hại trắng trợn.

Nhưng dù gì ông ta vẫn là bố đẻ có cùng huyết thống với cô ấy.

Thẩm Bích Quân chắc chắn cũng không ngờ rằng sẽ có ngày xảy ra chuyện thế này.

Nhưng chịu đựng đã lâu, cuối cùng cô ấy cũng không chịu nổi nữa mà bộc phát ra ngoài.

Trước tình hình còn chưa rõ cô sống chết ra sao, bố đẻ của cô không những không tới bệnh viện lo lắng chăm sóc mà lại dẫn theo người đến đây muốn cướp đoạt công ty Danh Dương của cô.

Hơn nữa ông ta làm tất cả chuyện này đều là vì đứa con trai bảo bối của ông ta.

Tất cả những điều này giống như hàng ngàn nhát dao cứa vào sợi dây giới hạn cô.

Mà sợi dây này cuối cùng cũng đứt, cắt đứt luôn quan hệ giữa cô và Thẩm Duy Ngôn.

Cuối cùng, cô cũng đủ dũng khí để làm vậy!

Tất cả, dường như đều rất hợp lý, cũng nằm trong dự liệu của rất nhiều người.

“Thẩm Bích Quân, cô đang nói xằng bậy gì vậy!”

Duy Ngôn là bố của cô, lẽ nào cô không muốn nhận người bố này nữa à, cô đúng là đứa con bất hiếu!”

Bà Thẩm kinh sợ nói!

Bà ta không ngờ Thẩm Bích Quân lại nói như vậy.

Một khi cô ấy cắt đứt mối quan hệ cha con thì từ nay về sau công ty Danh Dương sẽ không còn liên quan gì với nhà họ Thẩm nữa!

Còn Thẩm Trạch cũng chẳng có cơ hội nào để bước chân vào công ty Danh Dương!

Đây tuyệt đối không phải là điều bà ta muốn!

Vì thế bà ta trở nên cuồng loạn, ném ánh nhìn vô cùng phẫn nộ về phía Thẩm Bích Quân.

Nhưng tất cả những gì bà ta làm, trong mắt những người hiểu biết đều sẽ cho là lời mắng chửi của một người đàn bà chanh chua ghê gớm, căn bản chẳng có tác dụng gì, ngược lại còn thể hiện bản chất xấu xa cay nghiệt của mình.

"Sau ngày hôm nay, đương nhiên tôi sẽ tự đi xử lý, từ nay về sau, tôi Thẩm Bích Quân không còn bất cứ quan hệ nào với Thẩm gia nữa!"

"Năm đó khi tôi rời khỏi Thẩm gia, đã định sẵn trước kết cục giữa chúng ta rồi."

"Còn về công ty Danh Dương là do một tay tôi gây dựng, không có chút liên hệ nào với Thẩm gia, các người muốn nhúng tay vào ư? Từ bỏ cái ý đồ này đi!"

Thẩm Bích Quân lạnh lùng nói.

Đến lúc này, mọi người mới biết Thẩm Bích Quân đã hạ quyết tâm cắt đứt quan hệ với Thẩm Duy Ngôn.

Cô ấy nói muốn đi xử lý chuyện này.

Nhưng xử lý thế nào?

Lẽ nào đến cơ quan chức năng để làm công chứng!

Từ nay về sau Thẩm Bích Quân và Thẩm Duy Ngôn, không có quan hệ máu mủ gì!

Thẩm Duy Ngôn sắc mặt tái nhợt, nhìn chằm chằm Thẩm Bích Quân.

Còn bà Thẩm bên cạnh ông ta thì như sắp phát điên!

Nếu như Thẩm Bích Quân thật sự làm như vậy thì những thứ từ trước đến nay bà ta làm rốt cuộc là vì cái gì?

Vậy nên bà ta nhất quyết không đồng ý!

"Cái đồ tiện nhân này......"

Bà thẩm tức giận mắng mỏ.

"Đủ rồi!'

Nhưng bà ta chưa kịp nói hết câu liền bị Thẩm Duy Ngôn ngắt lời.

Ánh mắt tức giận của Thẩm Duy Ngôn nhìn thẳng vào bà ta, khiến bà ta lập tức rùng mình sợ hãi!

Tất cả chuyện này, sở dĩ đều do bà ta và Thẩm Trạch gây ra.

Nếu như không phải Thẩm Trạch và bà ta xúi giục, thì Thẩm Duy Ngôn hôm nay sẽ không đến công ty Danh Dương, cũng không muốn đi tiếp quản công ty này.

Vậy thì Thẩm Bích Quân cũng không đưa ra quyết định từ bỏ mối quan hệ cha con như vậy!

Bây giờ, dường như tất cả đã không còn cơ hội cứu vãn nữa.

Điều này khiến trái tim Thẩm Duy Ngôn như chìm xuống nước.

Thẩm Duy Ngôn đưa mắt nhìn quanh một lượt, thấy Trần Chấn, Tôn Càn Không không ngừng cười khẩy, trong lòng đã đưa ra quyết định.

"Đưa Thẩm Trạch theo, chúng ta đi!"

Giọng điệu lạnh lùng nói một câu, Thẩm Duy Ngôn trực tiếp quay người đi, không dài dòng dây dưa thêm nữa!

Bà Thẩm ngẩn ra tại chỗ, bà ta không ngờ Thẩm Duy ngôn lại nói đi là đi, không chút do dự.

"Duy Ngôn, sao ông lại như vậy được, nó đúng là một con tiện nhân, lẽ nào thật sự cắt đứt quan hệ với ông như vậy sao? Ông cứ đi như vậy thì Thẩm Trạch tính sao đây? Nó sau này làm sao mà tiếp quản công ty Danh Dương được nữa?"

Bà Thẩm hoảng quá hóa khờ, lại trực tiếp nói ra hết những mưu đồ trong lòng mình.

Lập tức bà ta nhận ra được những dị nghị của mọi người, nhưng lời đã nói, muốn thu hồi lại cũng không thể được nữa.

Trước mặt nhiều người như vậy, không chỉ là bản thân Thẩm Bích Quân mà còn rất nhiều những nhân viên khác của công ty Danh Dương, thậm chí còn có cả những người ngoài như Trần Chấn, Tôn Càn Khôn, Tô Thế Minh, đều là những người có những quyền lực nhất định.

Những người như vậy đều đã nghe rõ mồn một lời nói của bà ta.

Lập tức, bà Thẩm cảm thấy một luồng khí giận dữ vô cùng áp lực đang chầm chậm đến gần!

Trong lòng ớn lạnh, sắc mặt bà Thẩm tái mét, vội vàng kêu vài người bảo vệ đưa Thẩm Trạch đi, muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

"Tôi đã cho bà đi chưa?"

Chu Dương lạnh nhạt mở miệng, ánh mắt giống như thanh kiếm sắc bao trọn lấy bà Thẩm.

Một lời của Chu Dương khiến bà Thẩm và mấy người bảo vệ tự nhiên không dám động đậy.

"Cậu muốn làm gì?"

Bà thẩm khó khăn quay người lại, sắc mặt vô cùng khó coi.

Thẩm Duy Ngôn đã rời đi, thậm chí sau khi nghe thấy giọng Chu Dương lên tiếng cũng không hề dừng lại, chẳng để ý đến bà ta.

Điều này khiến bà Thẩm lúc đó hoàn toàn rơi vào thế bị động.

Nếu như lúc này Chu Dương muốn làm gì bà ta, bà ta căn bản không thể phản kháng.

Kể cả mấy tên bảo vệ bên cạnh bà ta cũng không phải là đối thủ của Ngưu Xuyên.

Bà Thẩm hiểu điều này rõ hơn ai hết.

"Vừa nãy bà nói cái gì, trong đầu không nghĩ sao? Nhanh vậy đã quên rồi à?"

Chu Dượng lạnh lùng nói.

Ban nãy, trước khi bà Thẩm định rời đi còn dám mở miệng gọi Thẩm Bích Quân là "Tiện nhân".

Chu Dương tuyệt đối không tha thứ.

"Tôi đã nói rồi, lẽ nào Thẩm Bích Quân không phải là con tiện nhân sao? Nếu không sao nó lại dám cắt đứt quan hệ cha con với Duy Ngôn chứ?"

"Con tiện nhân này giống hệt với con tiện nhân mẹ nó! Không đáng được người khác thông cảm!"

Bà Thẩm lộ ra nụ cười độc ác, nét mặt lộ rõ sự hung dữ!

Nhất thời tất cả mọi người đều im lặng không nói gì.

Rất nhiều người đều biết, mẹ của Thẩm Bích Quân không giống như những gì bà ta nói.

Vậy mà bà ta không những mắng chửi Thẩm Bích Quân mà còn chửi cả mẹ của cô trước mặt nhiều người như vậy.

Chu Dương nổi cơn thịnh nộ, lúc đó Thẩm Bích Quân còn đang trong vòng tay của anh.

Ngay khi bà Thẩm buông lời chửi bới mẹ Thẩm Bích Quân, anh rõ ràng cảm nhận được Thẩm Bích Quân toàn thân run rẩy, giống như đang chịu đựng một sự đau khổ không gì so sánh được!

"Xuyên Tử!"

Chu Dương khẽ quát một tiếng,

Ngưu Xuyên lập tức xông lên giáng một cái tát thật mạnh vào mặt bà Thẩm.

"Bốp!"

Tiếng bạt tai vang lên lanh lảnh, tất cả đều kinh ngạc.

Mọi người chỉ thấy bà Thẩm trực tiếp bị một bạt tai của Ngưu Xuyên đánh đến nỗi bay cả ra ngoài!

Còn mấy tên bảo vệ bên cạnh bà ta, căn bản không dám xông lên, thậm chí còn không dám ra tay ngăn cản!

Bọn chúng đã từng chứng kiến sức mạnh của Ngưu Xuyên, đúng lúc này bà Thẩm lại không biết sống chết dám nói ra những lời lẽ ngông cuồng, đến mấy tên bảo vệ cũng thấy bà Thẩm đúng là đang đâm đầu vào chỗ chết.

Nếu đã như vậy, bọn họ cũng không cần thiết phải vì một người não tàn như thế mà phải chịu đựng những cú đấm của Ngưu Xuyên.

"Dám nói ra những lời như vậy thì cũng phải chuẩn bị chịu hậu quả!"

Chu Dương nhìn bà Thẩm, chẳng thèm quan tâm bà ta bây giờ ra sao.

Trên thực tế, bà Thẩm cũng không đáng được Chu Dương để ý, lúc này tâm lý của Thẩm Bích Quân có chút không ổn, Chu Dương phải trấn an cô ấy.

Cô ấy vừa trải qua một trận thập tử nhất sinh, bây giờ lại chịu sự kích động từ những lời ác độc này, thật sự có ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý.

"Xuyên Tử, mời Thẩm phu nhân ra ngoài!"

Chu Dương lạnh lùng nói.

Từ "mời" mà anh ấy nói thật sự được nhấn mạnh rõ.

Ngưu Xuyên đương nhiên hiểu ý của Chu Dương, lập tức bước lên trực tiếp tóm lấy bà Thẩm lôi đi ra ngoài công ty Danh Dương.

"Bịch!"

Một âm thanh vang lên, Ngưu Xuyên trực tiếp ném bà Thẩm ra khỏi cửa.

Tất cả mọi người đều ngẩn ra, trong lòng thầm thán phục Chu Dương!

E là ở cả Đông Hải này chỉ có mỗi anh dám làm chuyện như vậy.

Kể cả nhị thiếu gia Tôn gia Tôn Càn Khôn cũng không thể làm thế.

Dù sao thì bọn họ cũng rất kiêng dè

Mặc dù đối với Tôn gia, Thẩm gia chẳng là gì cả, nhưng dù sao Thẩm gia tốt xấu gì cũng là một gia tộc nhị lưu.

Nếu như Thẩm gia muốn báo thù, ngay cả Tôn gia cũng sẽ phải trả một cái giá không nhỏ.

Nhưng Chu Dương lại không bận tâm.

Bây giờ anh bảo vệ công ty Danh Dương, tất cả đều xoay quanh sự vận hành của công ty Danh Dương, cứ cho là Thẩm gia muốn báo thù, anh cũng tự tin có thể giải quyết được.

"Yên tâm, tất cả đã có tôi, tôi vẫn luôn ở đây."

Truyện liên quan

Chàng rể xuất chúng

Chàng rể xuất chúng

Linh Vân
Ở rể
một năm trước
Siêu đại gia trong trường học

Siêu đại gia trong trường học

Hiểu Vũ
Vườn trường
một năm trước
Người vá xác

Người vá xác

Tích Man
Đô Thị
một năm trước
Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Tiểu Triệu
Đô Thị
một năm trước
Kiều Nữ Lâm gia

Kiều Nữ Lâm gia

Chương 141 - T/g: Xuân Ôn Nhất Tiếu
Ngôn Tình
10 tháng trước
Vô Thượng Niết Bàn

Vô Thượng Niết Bàn

Chương 85 - T/g: Kẹo Chuối
Tiên Hiệp
10 tháng trước
Boss nữ hoàn mỹ

Boss nữ hoàn mỹ

Long Ngư
Phấn đấu
một năm trước
Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ

Chương 518 - T/g: Vong Ngữ
Tiên Hiệp
10 tháng trước