Chàng rể xuất chúng - Chương 253: Giải quyết hậu quả!

"Còn các người thì sao?"

Thẩm Duy Ngôn đã đi, Thẩm Trạch bị một câu nói của Chu Dương dọa cho sợ ngất cả ra, bà Thẩm thì bị Ngưu Xuyên trực tiếp ném ra ngoài.

Bây giờ những người ngoài ở lại công ty chỉ còn Tôn gia, đám người của Trần Chấn và Tô gia.

Có điều Tô gia đến là để giúp đỡ công ty Danh Dương, cho nên không được coi là người ngoài, xong chuyện Chu Dương cũng phải giữ bọn họ lại để cảm ơn.

Cho nên hiện tại chỉ còn lại đám người Tôn Càn Khôn và Trần Chấn.

Chu Dương chuyển ánh mắt nhìn bọn họ.

Lúc đó sắc mặt Trần Chấn vô cùng u ám, ông ta không ngờ rằng Thẩm Bích Quân không những không sao mà còn trực tiếp đến công ty Danh Dương.

Hơn nữa trước những rắc rối đột nhiên xảy ra của Thẩm gia, Chu Dương hành động chớp nhoáng, sử dụng bản lĩnh mạnh mẽ trong nháy mắt đã đá Thẩm gia ra khỏi trò chơi.

Đây là điều mà Trần Chấn không thể nào ngờ tới được.

Hiện tại ánh mắt của Chu Dương đang nhìn thẳng vào Trần Chấn khiến ông ta tự nhiên cảm thấy sợ hãi.

Ông ta dù sao cũng chỉ là phó tổng biên tập của một tòa soạn, mặc dù trên phương diện báo chí ông ta có thể quyền cao chức trọng nhưng trước mặt Chu Dương chẳng là cái thá gì.

Nếu như Chu Dương thật sự muốn xử lý ông ta, thì chẳng cần dựa vào điều gì to lớn, chỉ cần hiệp hội truyền thông ra tay cũng đủ khiến Trần Chấn nhận trái đắng.

Nhưng vừa nghĩ đến trước đó là do Tôn Càn Khôn cho người tìm đến ông ta trước nên trong lòng Trần Chấn lại an tâm hơn.

Dù sao chuyện này cũng là do Tôn Càn Khôn làm chủ, là chủ ý của Tôn gia.

Tôn gia không sao thì ông ta tự nhiên cũng sẽ bình an vô sự.

Mặc dù Chu Dương cường thế áp đảo khiến Thẩm gia bị đá ra khỏi cuộc tranh giành quyền lực này, nhưng Tôn gia không phải là Thẩm gia.

Năng lực và thế lực của Tôn gia vượt xa rất nhiều so với Thẩm gia.

Lẽ nào Chu Dương dám đối xử với Tôn gia như với Thẩm gia sao?

"Chu Dương, không ngờ mày lại quyết đoán như vậy, thật đáng khâm phục!"

Tôn Càn Khôn cười nói.

Thực sự sau khi trải qua chuyện ban nãy, trong lòng hắn cũng cảm thấy nể phục Chu Dương.

Một người như vậy mới đủ tư cách để đấu với Tôn Càn Khôn.

Cũng chỉ có người như vậy mới năm lần bảy lượt khiến Tôn Càn Khôn rơi vào thế yếu!

Lời nói của Tôn Càn Khôn cũng khiến không ít người kinh ngạc!

Đến đường đường nhị thiếu gia của Tôn gia cũng xem trọng Chu Dương vậy sao?

"Nếu như đã khâm phục vậy, Tôn nhị thiếu gia lẽ nào không định cho tôi một lời giải thích sao? Các anh đến công ty Danh Dương này rốt cuộc là vì điều gì?"

Chu Dương ánh mắt sắc bén, tuyệt đối không vì lời nói ban nãy của Tôn Càn Khôn mà lòng nảy sinh sự kiêu ngạo.

Ngược lại, anh vẫn hết sức cảnh giác với Tôn Càn Khôn.

Có thể gây dựng được danh tiếng lớn đến vậy ở thành phố Đông Hải, hơn nữa còn đưa Tôn Gia lên vị trí gia tộc đẳng cấp nhất ở Đông Hải như hôm nay.

Thì năng lực của Tôn Càn Khôn là không thể nghi ngờ!

Cho nên Chu Dương chưa từng hạ thấp cảnh giác với hắn!

Trong lúc nhạy cảm thế này, Tôn Càn Khôn lại đưa người đến công ty Danh Dương, mục đích là gì, kể cả hắn ta không nói thì Chu Dương cũng có thể đoán ra một chút.

Tuy nhiên giờ vẫn chưa phải lúc cả hai bên cùng lật ngửa ván bài, đưa ra quyết định cuối cùng có đi đến xung đột hay không.

Vì vậy Chu Dương mới thẳng thắng nói ra.

Anh cũng đang muốn chừa lại cho Tôn Càn Khôn một con đường lui.

Như vậy thì vừa giữ được thể diện cho Tôn Càn Khôn vừa giảm được áp lực cho công ty Danh Dương.

Trần Chấn nhìn Tôn Càn Khôn, ánh mắt chờ đợi.

Dường như Tôn Càn Khôn có thể quyết định tất cả.

"Ha ha, không có gì, chỉ là nghe Tôn Thiên nói bên cạnh Chu Dương mày có một cao thủ, nên tao chỉ muốn đến mở mang tầm mắt một chút thôi.”

Tôn Càn Khôn nghiêm túc nhìn Chu Dương, thấy được sự kiên định trong ánh mắt của đối phương nhưng cũng không hề nao núng, nhẹ nhàng cười nói.

Chu Dương cũng cười.

Đương nhiên anh không tin những lời đó của Tôn Càn Khôn.

Thậm chí, rất nhiều người đang có mặt ở đây cũng không tin.

Trong thời khắc then chốt nhạy cảm thế này, Tôn Càn Khôn lại đưa người đến công ty Danh Dương chỉ để xem cao thủ bên cạnh Chu Dương sao?

Cái lí do này cũng nghe thật qua loa!

Nhưng Chu Dương lại gật nhẹ, thừa nhận lời nói của Tôn Càn Khôn!

Trong lòng Chu Dương biết đây chỉ là cái cớ, nhưng vẫn chấp nhận.

Bởi vì lúc đó anh cũng không thật sự muốn trực tiếp đối đầu với Tôn gia.

Lấy cứng chọi cứng từ xưa đến nay đều không mang lại một kết quả tốt.

Càng không nói, hiện tại công ty Danh Dương vẫn chưa phải là đối thủ của Tôn gia, cho dù có bắt tay với Tô gia cũng không đủ.

Kể cả công ty Danh Dương có phát triển được đến mức độ đủ để đối đầu với Tôn Gia, thì trực tiếp đấu với Tôn gia cũng sẽ cho ra kết cục cả hai bên đều tổn hại.

Kẻ mạnh quyết đấu, trước nay đều không ai có đủ năng lực để tự lo cho bản thân!

Cho dù cuối cùng có một bên sống sót thì nhất định cũng thương tổn đầy mình.

Trừ khi là thực lực của một bên áp đảo hẳn bên còn lại.

Nhưng với tình hình hiện tại, công ty Danh Dương muốn đạt đến mức độ có thể vượt qua Tôn Gia thì vẫn còn một con đường rất dài phía trước phải đi.

Một con đường rất dài.

Chu Dương trước mắt chỉ có thể làm như vậy.

"Không biết Tôn nhị thiếu gia đã xem đủ chưa? Còn chuyện gì khác nữa không."

Chu Dương cười nói.

Mọi người câm lặng, cảm nhận được Chu Dương đúng là coi những lời Tôn Càn Khôn nói là thật.

Người của Tôn gia đến chỉ để xem cao thủ bên cạnh Chu Dương.

Mọi người băn khoăn lời nói có trăm ngàn chỗ hở như vậy tại sao Chu Dương lại tin?

Rất nhiều người không hiểu thì cho rằng Chu Dương sợ nên trong lòng nảy sinh sự coi thường anh.

Nhưng cũng có không ít người hiểu được tình hình, hiểu được quyết định của Chu Dương.

Dù sao, trước mắt khoảng cách giữa công ty Danh Dương và Tôn gia quá lớn, Chu Dương không lấp đầy được.

"Tao đã được mở mang tầm mắt rồi, cũng không còn việc vì khác nữa, tao đi trước đây."

Tôn Càn Khôn cười nói quay người rời đi.

Người của Tôn Càn Khôn cũng đi theo.

Điều này khiến Trần Chấn có chút mơ hồ!

Đây rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Tại sao Tôn Càn Khôn lại bỏ về như vậy?

Lúc đó, tại công ty chỉ còn đám người của Trần Chấn.

"Xem ra tổng biên Trần có gì không hài lòng về tôi, cũng không biết ông vì nguyên nhân gì mà đến công ty chúng tôi thế này? Lẽ nào ông chuẩn bị đổi nghề sao?"

"Nhưng thật tiếc, công ty Danh Dương không cần người như tổng biên Trần."

Chu Dương quay lại nhìn Trần Chấn, hết sức lạnh lùng nói.

Cái tên Trần Chấn này năm lần bảy lượt khiêu khích Chu Dương, thậm chí còn âm thầm làm vài trò bẩn thỉu sau lưng anh.

Ông ta cho rằng việc mình làm quỷ không biết thần không hay.

Nhưng lại không hiểu rằng, muốn người khác đừng biết thì tốt nhất đừng làm.

Chu Dương không chỉ có quan hệ với Hổ Gia mà còn có quan hệ với cả Trần Thế Hào.

Chỉ cần một trong hai người họ cũng đủ để giúp Chu Dương điều tra ra Trần Chấn rốt cuộc là đã làm gì.

Vì vậy trong lòng Chu Dương hai chữ Trần Chấn này vô cùng đáng ghét.

Sớm hay muộn thì Trần Chấn cũng phải biến mất trước mắt Chu Dương.

“Ồ! Tôi chỉ là nghe được thông tin Thẩm tổng bị thương, nên dẫn người đến phỏng vấn một chút thôi mà, nhưng xem ra Thẩm tổng không có gì đáng ngại, vậy lần sau có cơ hội tôi nhất định sẽ đến phỏng vấn sau, tôi xin phép đi trước!”

Nói xong Trần Chấn cũng vội vàng đi khỏi.

Vậy là người của các gia tộc thế lực toàn bộ đều đã rời đi.

Bầu không khí ở công ty Danh Dương lập tức nhẹ nhõm trở lại.

Các nhân viên cuối cùng cũng nở nụ cười, cảm giác áp lực đang dần tan biến, họ nhìn Chu Dương và Thẩm Bích Quân rồi lần lượt trở lại với công việc.

Thậm chí so với lúc trước thì hiệu xuất và nhiệt huyết công việc của những nhân niên này còn tăng cao hơn.

Trong văn phòng.

Thẩm Bích Quân nằm xuống chiếc ghế sofa trong phòng làm việc của Chu Dương.

Những sự đả kích ban nãy của bà Thẩm vẫn khiến cô còn chút kích động.

Chu Dương bảo cô nhắm mắt lại, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, hãy thả lỏng cơ thể ra.

Một bên Chu Dương đang ngồi đối diện với Tô Thế Minh.

“Lần này vẫn phải cảm ơn rất nhiều Tô gia đã ra tay giúp đỡ!”

Chu Dương cười nói và rót một ly trà mời Tô Thế Minh.

Lúc này anh cũng không kịp chuẩn bị rượu nên chỉ có thể lấy trà thay rượu để cảm ơn Tô Thế Minh.

Chu Dương biết cho dù không có Tô gia thì anh cũng có thể giải quyết được đám người đó.

Nhưng cho dù thế nào thì Tô gia cũng đã đến, hơn nữa còn là đích thân Tô Thế Minh đưa người đến.

Đây cũng là một thành ý.

Chu Dương rất vừa lòng với thành ý như vậy, nếu như lần này Tô gia không đến thì Chu Dương cũng sẽ không trách họ.

Chỉ là trong lòng sẽ có một sự không thoải mái nhất định, sau này hai bên hợp tác ít nhiều cũng sẽ để lại chút khoảng cách.

Và sớm muộn gì những khoảng cách này đến lúc không cứu vãn được nữa thì rất có thể sẽ có ngày Chu Dương và Tô gia trở mặt với nhau.

Nhưng bây giờ Tô gia đã đến nên Chu Dương đương nhiên sẽ không để sự hợp tác giữa hai bên phát sinh khoảng cách.

Truyện liên quan

Cô vợ hoàn hảo

Cô vợ hoàn hảo

Dịch Thủy Hàn
Tình cảm
một năm trước
Người vá xác

Người vá xác

Tích Man
Đô Thị
một năm trước
Bà chủ cực phẩm của tôi

Bà chủ cực phẩm của tôi

Tả Thủ Siêu Thần
18+
một năm trước
Siêu Cấp Binh Vương

Siêu Cấp Binh Vương

Chương 516 - T/g: Bộ Thiên Phàm
Đô Thị
một năm trước
Một ngày hoàn mỹ

Một ngày hoàn mỹ

Ngân Thương
Đô Thị
một năm trước
Siêu đại gia trong trường học

Siêu đại gia trong trường học

Hiểu Vũ
Vườn trường
một năm trước
Em là thế giới của anh

Em là thế giới của anh

Hồng Trần
Phấn đấu
10 tháng trước
Em Là Cả Thế Giới Của Anh

Em Là Cả Thế Giới Của Anh

Chương 261 - T/g: Thanh Yên
Ngôn Tình
một năm trước