Chàng rể xuất chúng - Chương 256: Ý kiến!

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tránh né, căn bản không dám đối diện với Chu Dương.

Vừa nãy Chu Dương hỏi có ai muốn phản đối không.

Câu hỏi này tất cả mọi người đều không cảm thấy lạ.

Ở cuộc họp trước, Chu Dương cũng từng hỏi như thế.

Nhưng khác với lần này tất cả mọi người đều im lặng thì lần trước có người dám đứng lên phản đối.

Trừ một số công ty khác ra, có tiếng tăm nhất không thể không nhắc đến là Tăng Đại Đầu của công ty Trừng Minh.

Lúc đó, tất cả mọi người cũng thấy khâm phục bọn họ có thể phản đối Chu Dương trước mặt nhiều người như thế.

Nhưng bây giờ chỉ cần nghĩ lại thôi, trong lòng mọi người đã thấy sợ.

Nhìn xem cả hội trường, lần trước công ty phản đối đấy sau khi rút khỏi đã bị công ty Danh Dương hủy bỏ tư cách hợp tác.

Điều này có nghĩa là bất kể mọi người đưa ra quyết định gì, chỉ cần dự án Tân Chu khởi động thì sau này mọi thành công đều không liên quan gì đến bọn họ nữa.

Phải biết rằng, ở đây có không ít người thâm niên từng trải, bọn họ đã tính toán được một khi dự án Tân Chu hoạt động thành công thì lợi nhuận kiếm được trong một năm vượt xa lợi nhuận của toàn bộ công ty mọi người ở đây trong vài năm.

Cái làm mọi người kinh hãi nhất là ban đầu người dẫn dầu đứng ra phản đối là Tăng Đại Đầu, lúc này đã bị giam vào tù.

Cuộc đời của hắn đã không còn gì nữa.

Mọi người cũng chẳng ai muốn đi theo vết xe đổ của Tăng Đại Đầu.

“Không ai có ý kiến gì sao?”.

Chu Dương cảm thấy có chút buồn cười. Trong công ty, bọn họ đều là những người ăn to nói lớn mà lúc này lại lặng im không một lời, đặc biệt là đều không dám đối diện với mình.

Chẳng lẽ mình thực sự đáng sợ như thế sao?

Hơn nữa, cái kế hoạch này do anh lập nên, các vấn đề tất nhiên là đứng từ góc độ công ty Danh Dương suy nghĩ, nhưng có rất nhiều phương diện, anh cũng suy nghĩ cho các công ty khác.

Nhưng dù sao Chu Dương cũng chỉ từng làm việc ở công ty Danh Dương, hiểu rõ tường tận công ty Danh Dương còn đối với các công ty khác cũng chỉ là hiểu biết bề ngoài.

Thế nên kế hoạch này không tránh khỏi có chút thiên vị.

Chu Dương là một người hướng đến sự hoàn hảo.

Dự án Tân Chu này là dự án lớn thứ hai mà anh từng thực hiện ở công ty Danh Dương.

Anh hy vọng dự án này có thể thành công hơn cả dự án sản phẩm làm trắng da và chống lão hóa.

Thế nên, hôm nay anh cho tất cả mọi người một cơ hội, nếu bọn họ đưa ra ý kiến phản đối mà sau khi Chu Dương suy nghĩ cảm thấy khả thi thì có thể thêm vào kế hoạch.

Thế nhưng, mười phút trôi qua không có ai lên tiếng.

Điều này khiến trong lòng Chu Dương cảm thấy kinh ngạc, đồng thời có chút thất vọng.

Tất cả mọi người nhìn Chu Dương, khóe miệng nhẹ run.

Câu hỏi như thế trước đây anh đã từng hỏi mà hậu quả như thế nào, tất cả mọi người đều đã nhìn thấy tận mắt.

Bây giờ lại một lần nữa hỏi như vậy, vết xe đổ vẫn còn đây, thử hỏi ai lại dám mở miệng lần nữa?

"Chu tổng, tôi có một nghi vấn."

Nhưng đúng lúc này, một âm thanh có chút run rẩy chậm chậm vang lên.

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đều đồng loạt nhìn sang.

Nhìn thấy người nói, mọi người đều lộ rõ vẽ ngạc nhiên và có chút thắc mắc.

"Người này là ai vậy? Sao trước đây chưa nhìn thấy bao giờ?”

"Không biết, chắc không phải công ty lớn nào đó đâu?”

"Tôi biết, người này là Vương Đại Lục của công ty mỹ phẩm Thời Quang. Bây giờ, công ty bọn họ sắp phá sản rồi, nghe nói hiện tại công ty chỉ còn có 4 nhân viên, tính cả ông ấy cũng chỉ có 5 người!”

"Ha ha, một công ty như vậy không biết sao lại trà trộn vào đây được. Chỉ sợ là khuynh gia bại sản, muốn níu lấy một đường thoát thôi.”

...

Đám người nhìn thấy liền thì thầm bàn tán.

Chu Dương nghe được lời bàn tán của mọi người, trong lòng cũng ngạc nhiên, liếc mắt nhìn sang.

Nhưng anh không hề xem nhẹ đối phương.

Từ lời bàn tán của mọi người, Chu Dương cũng đại khái hiểu được một chút.

Nếu đúng là như vậy mà trong tình huống này vẫn có thể không do dự đưa ra quyết định thì có thể nói là cực kỳ quyết tâm.

Theo quan điểm của Chu Dương, người này rất có triển vọng.

Giống như Tạ Linh Ngọc!

Trước đây, mỹ Phẩm Duyệt Kỷ của Tạ Linh Ngọc cũng rơi vào cảnh khốn khó, nhân viên công ty ngày càng giảm bớt.

Mọi người đều nghĩ rằng cố ấy sẽ không chống đỡ được, đến cả bà Tạ và Chu Dương cũng nghĩ thế. Nhưng Tạ Linh Ngọc không nhận thua, cô đi tìm đến từng nhà đầu tư để tìm cơ hội vực lại công ty.

Vì lý do này, Tạ Linh Ngọc thậm chí mấy lần rơi vào cảnh nguy hiểm.

Vẫn là Chu Dương giúp đỡ mới khiến Tạ Linh Ngọc không rơi vào nanh hổ.

"Ông nói đi”.

Chu Dương nhẹ giọng nói.

Mọi người vốn tưởng rằng Chu Dương sẽ nổi giận, nhưng không ngờ anh lại nói như vậy.

Lúc này, ánh mắt mọi người lại một lần nữa dừng trên người Vương Đại Lục, muốn nhìn xem người này có thể nói ra điều gì.

Vương Đại Lục lúc này bất chợt căng thẳng.

Tất cả ánh mắt của mọi người đều đang nhìn ông ấy!

Không chỉ có rất nhiều tên tuổi nổi tiếng trong ngành mà Chu Dương cũng đang nhìn qua.

Nếu không phải có Trần Huy ở bên cạnh cổ vũ, khiến ông ấy tự tin lên thì bây giờ chỉ sợ Vương Đại Lục sớm đã chạy trốn.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến cơ hội lần này, nghĩ đến ông đã dùng hết toàn bộ tiền của công ty và mọi người, thậm chí còn mượn Trần Huy hai triệu nhân dân tệ.

Nếu bây giờ ông ấy chạy trốn mất tiêu thì ông ấy chẳng dám tưởng tượng đến hậu quả sẽ như thế nào.

Hít sâu một hơi, ánh mắt Vương Đại Lục trở nên tự tin hơn.

Cho dù trước mặt đều là những tên tuổi trong nghề thì đã sao?

Con người không phải mới sinh ra là đã hiểu biết được ngay, bọn họ cũng không phải vừa ra đời đã có tên tuổi trong ngành.

Trước khi những người này trở nên có tên tuổi cũng đã từng phải phấn đấu.

Ít nhất Vương Đại Lục cũng biết được lịch sử phấn đấu của vài người.

Những lịch sử phấn đấu đấy vẫn luôn là sự khích lệ cho những người như ông ấy lập nghiệp.

"Chu tổng, thực sự bản kế hoạch này đã xem xét rất nhiều đến hoàn cảnh của các công ty nhỏ, nhưng có một điểm mà anh chưa nghĩ đến đó là những công ty nhỏ đó về cơ bản đều là chiến đấu để sinh tồn.”

"Trình độ cao nhất mà bây giờ bọn họ có thể làm là đại lý, chứ không phải làm một cá thể độc lập, trở thành nền tảng trong cái dự án này.”

...

Vương Đại Lục nói ra hết toàn bộ suy nghĩ của bản thân từng tí một, thậm chí hoàn toàn không màng đến bản kế hoạch này được công ty Danh Dương đưa ra, từng bước bên trong đó đều do Chu Dương chỉ đạo.

Còn ánh mắt mọi người nhìn ông ấy cũng dần dần thay đổi.

Ánh mắt Chu Dương nhìn Vương Đại Lục cũng nghiêm túc hơn.

Chính xác, toàn bộ những điều Vương Đại Lục đưa ra, trước đây Chu Dương đều đã từng suy nghĩ đến. Nhưng anh cũng chỉ nghĩ năng lực của các công ty nhỏ này kém hơn một chút, trên nền tảng của cả dự án thì đây cũng không phải là vấn đề.

Nhưng bây giờ những lời Vương Đại Lục nói khiến Chu Dương cảm thấy có thể anh thật sự đã đề cao những công ty nhỏ đó.

Tại một đô thị lớn như Đông Hải, những công ty nhỏ này đều đang vật lộn chiến đấu, mà quy mô và lực lượng của bọn họ thực sự quá nhỏ, rất khó để có thể tham gia vào hoạt động của cả dự án.

“Chu tổng, cũng giống như công ty của tôi chỉ gom góp mười triệu tệ này đã đủ đi đến bước khuynh gia bại sản. Đến cuối cùng, tôi còn mượn hai triệu tệ của bạn bè, công ty tôi chỉ là một hình ảnh thu nhỏ, tôi tin rằng mọi người ngồi ở đây không ít người cùng từng trải qua tình cảnh như tôi.”

Vương Đại Lục rất nghiêm túc nói, ánh mắt nhìn mọi người cũng đầy chân thành.

Trần Huy ở bên cạnh nhìn Vương Đại Lục, trong lòng thấy vui vẻ và yên tâm hơn.

Mọi người nghe xong lời ông ấy nói, cũng trở nên trầm mặc.

Thậm chí còn có một số người âm thầm nắm chặt tay, cắn răng lại, sắc mặt nặng nề.

Bởi vì những vấn đề Vương Đại Lục nói đến, bọn họ cũng tồn tại.

Quy mô công ty không đủ lớn, tài chính cũng không đủ đều là nhà lao kìm hãm bọn họ.

Nhưng đối mặt với một cơ hội như thế này, không có ai muốn bỏ lỡ.

"Là như vậy sao. . . . . ."

Chu Dương nghe xong liền suy nghĩ sâu xa hơn.

Mọi người nhìn Chu Dương, muốn xem xem anh sẽ xử lý như thế nào.

“Nói như vậy thì dường như tình hình công ty của ông quả thật không phù hợp với dự án Tân Chu.”

Trầm tư một lát, Chu Dương hướng mắt lên nhìn Vương Đại Lục, nhẹ giọng nói.

Chỉ một câu nói này, cả hội trường trong chốc lát bỗng im lặng hơn.

Mọi người không khỏi kinh ngạc, quả nhiên sẽ như thế sao?

Cũng giống như lần trước, lần này Vương Đại Lục chỉ là đưa ra một số vấn đề, Chu Dương định loại ông ấy ra khỏi dự án!

Trong lòng Vương Đại Lục lúc này u ám, lặng lẽ cúi đầu.

Mọi thứ kết thúc rồi!

"Nhưng tôi có thể cho ông một cơ hội khác."

Truyện liên quan

Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Đại Dương
Sảng văn
một năm trước
Chàng rể xuất chúng

Chàng rể xuất chúng

Linh Vân
Ở rể
một năm trước
Cô Gái Của Thanh Xuân

Cô Gái Của Thanh Xuân

Chương 46 - T/g: Linhlee
Ngôn Tình
một năm trước
Mùa Xuân Đến Muộn

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 48 - T/g: Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm)
Ngôn Tình
một năm trước
Nợ Âm Khó Thoát

Nợ Âm Khó Thoát

Chương 383 - T/g: Ngũ Đẩu Mễ
Ngôn Tình
một năm trước
Siêu Cấp Binh Vương

Siêu Cấp Binh Vương

Chương 516 - T/g: Bộ Thiên Phàm
Đô Thị
một năm trước
Siêu đại gia trong trường học

Siêu đại gia trong trường học

Hiểu Vũ
Vườn trường
một năm trước
Bậc thầy chia tay

Bậc thầy chia tay

Angela
Đô Thị
một năm trước