Chàng rể xuất chúng - Chương 264: Vẫn là Tôn thiếu gia có thể diện! (2)

“Đủ rồi đấy, thú vị lắm sao? Nếu cứ nhằm vào Chu Dương, tôi thấy không bằng mọi người giải tán đi!”

Thấy Chu Hàng hùng hổ dọa người như vậy, Trương Kiệt không nhịn nổi nữa, trực tiếp trách móc.

Cậu ấy là lớp trưởng, chưa nói đến buổi tiệc gặp mặt lần này là do cậu ấy tổ chức, từng người đang ngồi ở đây cũng đều là do cậu ấy gọi điện thông báo.

Ngay cả năm đó lúc học đại học, cũng có rất nhiều người được Trương Kiệt dang tay tương trợ.

Cho dù trên phương diện cuộc sống hay học tập, hoặc là gặp phải phiền phức gì, Trương Kiệt dường như đều là người đầu tiên đứng ra giúp đỡ.

Vì vậy mọi người có thể vẫn luôn coi thường Chu Dương nhưng không thể không cho Trương Kiệt thể diện.

Đến cả Tôn Tuấn Khải, cũng không thể không nể mặt Trương Kiệt.

“Được rồi, nói xong hết rồi, sự việc của năm đó, còn ai nhớ tới cơ chứ? Chu Dương lúc ấy trẻ tuổi, có suy nghĩ như vậy cũng là bình thường, các người không phải cũng như thế sao?”

Tôn Tuấn Khải thấy bản thân không thể không ra mặt, liền vươn tay ấn Chu Hàng xuống, chậm rãi nói.

“Hôm nay đã là buổi gặp mặt do lớp trưởng tổ chức, làm gì cũng phải giữ lại chút thể diện cho cậu ấy!”

Tôn Tuấn Khải cười nói, chỉ là trong ánh mắt đang cười của hắn lóe lên một tia sáng mù mịt.

Lúc học đại học, hắn và Trương Kiệt đã có gì đó không hợp.

Vốn dĩ sau khi tốt nghiệp, hắn ta định sẽ quên đi, nhưng hiện tại Trương Kiệt lại vì Chu Dương mà công khai bác bỏ thể diện của hắn.

Điều này khiến Tôn Tuấn Khải vô cùng khó chịu.

Hắn ta một khi đã khó chịu thì sẽ tìm người khác gây sự.

Mà không còn nghi ngờ gì nữa, Chu Dương đã trở thành mục tiêu rất tốt!

Trương Kiệt nói đỡ cho Chu Dương, cũng chỉ là giới hạn trong bữa tiệc hôm nay, đợi khi tất cả kết thúc hắn tất sẽ có biện pháp chỉnh đốn Chu Dương, mà sẽ làm sao đó để không ai tìm ra vết tích của hắn.

“Đúng thế, đúng thế, vẫn là Tôn đại thiếu gia hào phóng, nếu Tôn thiếu gia đã nói như vậy, chúng tôi cũng không tính toán với cậu nữa!”

Chu Hàng cười độ lượng.

“Chẳng qua, nếu Chu Dương đã không coi tôi ra gì, vậy tự nhiên cũng không chấp nhận lời mời của tôi? Bữa cơm này, phần của cậu vẫn là do cậu tự mình chi trả đi!”

Tôn Tuấn Khải cười nói, giống như đây chỉ chuyện rất bình thường.

Mọi người mỉm cười, cảm thấy đây là điều đương nhiên.

Khuôn mặt Chu Hàng lộ ra nụ cười nhếch mép, nhìn Chu Dương, muốn xem phản ứng của anh.

Nhưng đã khiến cậu ta phải thất vọng.

Chu Dương không có chút phản ứng, ngược lại anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu.

Giống như lời Tôn Tuấn Khải vừa thốt ra không phải là nói với anh.

“Đừng có quá đáng như vậy, bữa cơm này, tôi thay Chu Dương thanh toán!”

Trương Kiệt thực sự nổi giận.

Tôn Tuấn Khải và những người này hết lần này đến lượt khác nhắm vào Chu Dương, không quan tâm đến tình nghĩa giữa bạn học với nhau, khiến cậu ấy cảm thấy không chịu nổi.

“Không cần đâu, chút tiền này tôi vẫn có thể tự trả được!”

Chu Dương cười, trong lòng cảm thấy có một chút ấm áp.

Nhìn chung không phải tất cả mọi người trong lớp đều muốn chỉa mũi nhọn về phía anh.

Ít nhất còn có Trương Kiệt đủ nghĩa khí!

“Chu Dương, bữa cơm này nếu chia ra, mỗi người ít cũng phải hai mươi nghìn tệ, cậu bây giờ điều kiện không tốt, đừng cố quá sức!”

Trương Kiệt ngồi xuống, nói thầm bên tai Chu Dương.

Theo như cậu ấy thấy, trang phục Chu Dương đang mặc mặc dù trông có vẻ có chút chất lượng độc đáo nhưng không có nhãn hiệu lớn nào, liền tưởng rằng tiếp tục dùng dằng thực sự là không tốt.

Sống chết muốn giữ thể diện, sau đó khiến cho cuộc sống của bản thân trở nên túng quẫn, Trương Kiệt không hy vọng Chu Dương làm như vậy.

Hơn nữa trong mắt cậu ấy hai mươi nghìn tệ cũng không đáng là bao, một đêm ở bar cũng còn hơn thế.

Nhưng lại có thể giúp Chu Dương sống tốt hơn trong vài tháng.

Đây cũng là sự quan tâm của cậu ấy dành cho Chu Dương, người bạn học cũ của mình.

Chu Dương khẽ lắc đầu.

Anh biết Trương Kiệt chính là người như vậy.

Lần này cứ coi như nhận lấy phần tình cảm này của cậu ấy.

Nhưng trước đó nghe Tôn Tuấn Khải nói, gia đình Trương Kiệt dường như gặp phải chuyện khó khăn gì đó, nếu sau này có năng lực, anh sẽ giúp cậu ấy một tay, coi như báo đáp.

Có Trương Kiệt ra mặt, mọi người mới dừng lại, tự mình dùng bữa.

Dù sao một bữa ăn trị giá mấy trăm nghìn tệ, không phải ai cũng có thể trải nghiệm.

Vài người có lẽ cả một đời cũng không được ăn một bữa cơm như vậy.

Đã là Tôn Tuấn Khải mời khách, mọi người đương nhiên ăn uống thoải mái.

Tình hình trở nên vui vẻ hơn, mọi người cũng không ngừng ăn uống, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Chỉ có Chu Dương vẫn luôn ở bên cạnh, im lặng nhìn tất cả.

Náo nhiệt là của người khác, còn anh chỉ có trầm mặc.

“Két két!”

Đột nhiên, cửa lớn của sảnh Vy Trúc được người khác mở ra, một nhóm người phụ vụ nối đuôi nhau tiến vào, mỗi người đẩy một xe kéo nhỏ, bên trên che đậy bằng một cái chén bạc giống nhau.

Đôi mắt Chu Dương khẽ lóe lên, nhớ ra nghi lễ khởi động dự án làm trắng da và chống lão hóa trước đây của công ty, Thúy Hồ Cư cũng có món ăn này.

Mà lúc ấy người phục vụ đó có nói, đây là ông chủ của họ đặc biệt chuẩn bị cho Chu Dương.

Bây giờ ở đây lại xuất hiện điều tương tự như vậy.

Những người khác lại không biết, nhìn người phục vụ bày ra các món ăn, bọn họ rất bất ngờ.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chúng ta hình như không chọn món này?”

Tôn Tuấn Khải là người đầu tiên phản ứng lại, vội vàng hỏi.

Hắn ta không thể không hỏi, những món ăn ban đầu kia đã gần hai trăm triệu tệ.

Mà bây giờ, những người phục vụ này lại mang lên rất nhiều món ăn, xem ra còn quý hiếm hơn so với món ăn trước đó.

Vậy tất nhiên giá tiền cũng không hề thấp!

Hai trăm triệu tệ Tôn Tuấn Khải có thể trực tiếp lấy ra, khiến các bạn học ngưỡng mộ, nịnh bợ một hồi.

Nhưng nếu muốn nhiều hơn, trong lòng hắn ta cũng sẽ có chút không nỡ.

Hắn ta lại không thể ăn quỵt.

Không ai hiểu rõ Thúy Hồ Cư hơn hắn.

Ngay cả một số nhân vật lớn có tiếng tăm ở thành phố Đông Hải cũng không dám gây chuyện ở đây.

“Đây là ông chủ chúng tôi tặng cho các vị, bao gồm cả đồ uống cùng thức ăn ban đầu, toàn bộ đều miễn phí, mời các vị từ từ thưởng thức!”

Người phục vụ mỉm cười nói, sau đó không đợi mọi người phản ứng lại, đã chầm chậm lui xuống.

Trong chốc lát cả sảnh Vy Trúc đều yên tĩnh.

Mọi người không thể tin vào đôi tai mình.

Bọn họ vừa mới nghe được gì?

Ông chủ tặng rượu cùng thức ăn, đồng thời cũng miễn phí những món họ gọi trước đó?

Trời ạ!

Một bàn này, ít nhất cũng năm trăm năm mươi triệu tệ trở lên, ông chủ nói miễn phí liền miễn phí, thật là hào phóng. (khoảng 1,8 tỷ vnd)

“Vẫn là Tôn thiếu có thể diện!”

Đột nhiên, Chu Hàng cười to lên tiếng, giơ ngón tay cái lên về phía Tôn Tuấn Khải thể hiện ý tán thưởng.

“Các vị đang ngồi đây, nổi tiếng tại Đông Hải ngoài Tôn thiếu gia còn có thể là ai? Mà Thúy Hồ Cư cũng là khách sạn tốt nhất của Đông Hải, ông chủ nhất định nể mặt Tôn thiếu gia mới có thể miễn phí!”

Chu Hàng cười to nói.

Mọi người lúc này mới kịp phản ứng lại, suy nghĩ một cách cẩn thận, cũng cho là rất đúng.

Mười mấy người có mặt ở đây, chỉ có Tôn Tuấn Khải và Trương Kiệt được xem là người có tiền.

Trương Kiệt mặc dù gia đình giàu có ở Tương Tây, nhưng ở Đông Hải vẫn còn chưa có lực ảnh hưởng lớn như vậy.

Vậy chỉ còn lại Tôn Tuấn Khải hiện đang làm ăn ở Đông Hải này.

Nghĩ tới đây, ánh mắt bọn họ nhìn Tôn Tuấn Khải liền thay đổi.

Nếu như nói trước đây bọn họ vẫn còn mang một loại thái độ tùy ý thì bây giờ ánh mắt của mọi người đều trở nên kính cẩn hơn.

Đùa chăng, đây là Thúy Hồ Cư!

Chỉ cần là người có kiến thức thì đều biết Thúy Hồ Cư không phải là một khách sạn đơn giản.

Không có xếp hạng sao, nhưng còn cao cấp hơn nhiều so với những khách sạn năm sao khác.

Tầng lớp thượng lưu của cả thành phố Đông Hải thường tụ hội ở đây.

Thế mới biết được ông chủ phía sau khách sạn này có thế lực như thế nào.

Nhưng hiện tại ông chủ của Thúy Hồ Cư lại nể mặt Tôn Tuấn Khải, miễn phí cho bọn họ, điều này mà lan truyền ra ngoài, bọn họ nhất định sẽ rất được nể trọng.

Truyện liên quan

Kiếm Vương Triều

Kiếm Vương Triều

Chương 426 - T/g: Vô Tội
Tiên Hiệp
một năm trước
Cô dâu của bác sĩ

Cô dâu của bác sĩ

Thiên Nguyên
Sảng văn
một năm trước
Tu La Giới Chí Tôn

Tu La Giới Chí Tôn

Chương 86 - T/g: Khải Hầu Thừa Thương
Tiên Hiệp
một năm trước
Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về

Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về

Chương 348 - T/g: Tiểu Bánh Trôi, Thang Viên Nhi
Khoa Huyễn
một năm trước
Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Chương 157 - T/g: Ủng Hữu Phúc Khí
Đô Thị
một năm trước
Siêu Cấp Binh Vương

Siêu Cấp Binh Vương

Chương 516 - T/g: Bộ Thiên Phàm
Đô Thị
một năm trước
Con Đường Cảm Hóa Xấu Xa Của Nữ Chính

Con Đường Cảm Hóa Xấu Xa Của Nữ Chính

Chương 33 - T/g: Ai Lam
Ngôn Tình
một năm trước
Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Đại Dương
Đô Thị
10 tháng trước