Chàng rể xuất chúng - Chương 288: Không chịu nổi một đòn!

Lý Phàm vậy mà đã bị thương, lại còn bị người đang ngồi trước mặt đánh bị thương.

Trong đầu mọi người lập tức nảy sinh một ý nghĩ.

Lý Phàm đã bị thương không thể đến đây, vậy Đinh Lập thì sao?

Đinh Lập cũng giao đấu với Chu Dương, Chu Dương vẫn nguyên vẹn đứng đây, còn Đinh Lập lại không xuất hiện.

Chẳng lẽ Đinh Lập cũng không phải là đối thủ của Chu Dương?

Trong khoảnh khắc, ánh mắt của tất cả mọi người nhìn Chu Dương đều trở nên nghiêm túc.

Nếu như nói trước đây họ vẫn còn xem nhẹ Chu Dương, tưởng rằng anh chẳng qua chỉ là có một chút may mắn, cho dù anh có sức mạnh cũng không thể so với bọn họ.

Vậy thì bây giờ, Chu Dương đã có đủ bản lĩnh để được bọn họ coi trọng.

Kỹ năng của anh cũng xuất sắc như vậy!

Phải biết rằng, Lý Phàm, Đinh Lập dù không phải giỏi nhưng trong số bọn họ, cũng được xếp vào hạng có số má.

Tất cả đám người này đều là công tử bột, bình thường ngoài những sở thích giống mọi người, cũng có một chút yêu thích với các môn thể thao kích thích.

Quyền anh, Taekwondo, Karate, dường như mỗi người đều được học từ nhỏ.

Chỉ là cùng với thời gian, năng lực của mọi người hoặc cao lên hoặc thấp đi thôi.

Nhưng cho dù như vậy trong số những người đang có mặt, so về thực lực, cũng chỉ có bốn năm người mạnh hơn Lý Phàm và Đinh Lập.

“Hừ! Thực lực của Lý Phàm, Đinh Lập quá thấp, căn bản không đáng xem, đánh bị thương bọn họ cũng không tính là gì, chẳng qua họ là huynh đệ của chúng tôi, cậu đánh bọn họ, thì phải trả giá!”

Lúc này một người đàn ông trẻ tuổi với vóc dáng tầm trung đi tới, trên khuôn mặt đầy vẻ cương nghị, đôi mắt sắc bén nhìn hướng Chu Dương.

“Cậu, cút ra đây đi!”

Người đàn ông ngoắc ngoắc tay với Chu Dương, vô cùng hung hăng, gần như không xem Chu Dương ra gì

“Là Chung Sơn!”

“Hắn ta trước kia là một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp, đã đạt được nhiều giải thưởng trong các cuộc thi quyền anh toàn quốc!”

“Chu Dương kia trận này thảm rồi, quan hệ giữa Chung Sơn Lý Phàm và Đinh Lập rất tốt, nhất định sẽ báo thù cho bọn họ!”

“Nếu tôi là cậu ta thì sẽ nhanh chóng quỳ xuống nhận sai, một khi đối đầu trực diện với Chung Sơn, hậu quả không phải là thứ cậu ta có thể tiếp nhận được.

......

Mọi người thấy Chung Sơn ra thi đấu, khuôn mặt lập tức tươi cười, bọn bọ rất tự tin với thực lực của Chung Sơn.

Nếu xếp hạng thực lực các công tử đang có mặt ở đây, Chung Sơn tuyệt đối có thể xếp vào ba vị trí đầu.

Thậm chí vì bản thân có thực lực nên Chung Sơn không cần vệ sĩ đi theo.

Bởi vì nếu cần dùng thể lực để thoát khỏi nguy hiểm, một mình hắn ta có thể tự giải quyết được, còn đối với những việc không thể giải quyết bằng thể lực thì có vệ sĩ đi cùng cũng thế thôi.

“Anh Dương, để em!”

Ngưu Xuyên rất nhanh đã bước ra trước, cậu ấy có thể cảm nhận được, Chung Sơn có chút thực lực, cậu lo lắng Chu Dương có thể bị thương.

“Hừ! Trông dáng vẻ của cậu giống như đang tự cho rằng thực lực của mình rất mạnh, sao lại để vệ sĩ của mình bước ra nghênh chiến thế?”

Chung Sơn nhìn Chu Dương, trên mặt đầy vẻ mỉa mai.

“Anh nói sai rồi.”

Chu Dương không vì thế mà tức giận, anh dơ ngón tay lên cười điềm đạm nói.

“Thứ nhất, tôi hoàn toàn không cảm thấy thực lực của bản thân rất cao, nhưng trừng trị những thứ phế vật như các người thì cũng không thành vấn đề.

Ầm!

Giọng nói vừa dứt, không chỉ là trên người Chung Sơn tràn ra khí thế vô cùng lớn.

Đám người phía sau hắn ta cũng có loại khí thế mạnh mẽ truyền ra.

Nhưng bọn họ không hề lên tiếng chỉ yên lặng nhìn Chu Dương.

Chu Dương vừa nói ra điều thứ nhất, vậy nhất định có điều thứ hai sau đó là thứ ba, bọn họ ngược lại muốn nghe xem, Chu Dương sẽ nói gì tiếp theo.

“Thứ hai Ngưu Xuyên không phải vệ sĩ mà là người anh em của tôi.”

Chu Dương nhìn mọi người, khuôn mặt bình tĩnh.

“Thứ ba, cậu ấy sẽ không ra tay, bởi các người không xứng.”

Chu Dương nói xong, chậm rãi đứng lên.

Trên thực tế, thực lực của bản thân anh không phải là quá mạnh, tính ra, thời gian luyện tập cũng không quá ba tháng.

Nhưng vì luyện tập cùng Ngưu Xuyên nên tiến bộ của anh vô cùng lớn.

Không nói đâu xa, đơn giản cho Chu Dương đi tham gia cuộc thi võ thuật toàn quốc e rằng đều có thể đạt giải.

“Không biết ngượng mồm!”

Chung Sơn thực sự bị chọc tức, thấy Chu Dương đứng dậy, liền không do dự trực tiếp vung quyền tới!

Một nắm đấm tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt xuất hiện trước mặt Chu Dương.

“Anh Dương, cẩn thận!”

Mấy người Tô Hiểu Manh không biết Chu Dương rốt cuộc thực lực đến đâu, trong lòng run rẩy, không nhịn được mà khẽ hô lên.

“Nếu chỉ có chút thực lực này, chỉ sợ là không đủ !”

Chu Dương lạnh lùng hét lên một tiếng, thân hình lập tức né qua một bên, tránh khỏi cú đấm của Chung Sơn, sau đó nhanh như chớp, khống chế cổ tay của Chung Sơn.

Giống như nắm lấy cổ tay Lý Phàm trước đây, lần này Chu Dương cũng khiến cho Chung Sơn không cựa quậy được.

Trong khoảnh khắc, sắc mặt của Chung Sơn liền thay đổi, hắn ta cảm thấy cổ tay của mình, giống như bị hàng ngàn tấn sắt khóa chặt, không thể cử động được.

Không chỉ vậy, một lực cực lớn truyền tới cổ tay của hắn, khiến toàn thân Chung Sơn nhịn không được run rẩy cùng toát mồ hôi lạnh.

Biểu hiện của Chung Sơn, mọi người đều nhìn thấy, lúc này toàn bộ đều chết lặng.

Chung Sơn là người có thân thủ ở top ba trong số bọn họ, vậy mà ngay cả Chu Dương cũng không thể đối phó, không chỉ vậy bây giờ hắn còn giống như đang bị Chu Dương chế ngự lại.

“Một đòn cũng không chịu nổi!”

Chu Dương cười nhếch môi, xoay cổ tay trực tiếp vặn nát cổ tay của Chung Sơn.

Một tiếng răng rắc vang lên, sắc mặt mọi người đều trắng bệch.

Chu Dương vậy mà dám bẻ gãy cổ tay Chung Sơn!

Không lẽ anh không sợ bị Chung gia phục thù sao?

Cổ tay của Chung Sơn đã bị phế bỏ, cánh tay vô lực rũ xuống, cả người như vừa tắm xong, toàn thân mồ hôi nhễ nhãi, mặt cắt không còn giọt máu.

Đám người kia vội vã gọi bác sĩ, nhanh chóng đưa Chung Sơn đến bệnh viện.

Mặc dù Chung Sơn bị Chu Dương đánh cho tàn phế, nhưng bây giờ đám người này lại là một tập thể.

“Giỏi quá, anh Dương thật lợi hại!”

Tô Hiểu Manh chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt sáng ngời, như vừa nhìn thấy một thứ gì đó rất lợi hại, gương mặt vui vẻ ngốc nghếch.

Thời kì thiếu nữ đúng là lúc tình cảm nảy nở, trong lòng tự nhiên nảy sinh mộng tưởng hình ảnh anh hùng cùng mỹ nhân.

Giờ phút này, Tô Hiểu Manh cảm thấy Chu Dương chính là một đại anh hùng, mà bản thân là một đại mỹ nữ.

Còn Trần thiếu gia thì lại biến thành một nhân vật phản diện không việc ác nào không làm.

Trong mắt Tô Hiểu Manh, sự việc trước mắt đột nhiên trở thành cảnh Chu Dương - vị đại anh hùng này vì giải cứu đại mỹ nữ mà đại chiến cùng với nhân vật phản diện.

“Còn có ai muốn lên thử nữa không?”

Chu Dương một lần nữa ngồi xuống, ánh mắt nhìn về phía trước.

Không ít người chạm phải ánh mắt của anh, đều lập tức né tránh, căn bản không dám đối diện.

Cảnh tượng vừa rồi, thực sự khiến bọn họ sợ đến phát khiếp.

Hình ảnh Lý Phàm và Đinh Lập đánh nhau với Chu Dương, họ không được nhìn thấy nên không biết cụ thể như thế nào.

Nhưng cảnh Chung Sơn giao đấu với Chu Dương, bọn họ đã tận mắt chứng kiến tất cả.

Thậm chí không thể gọi là đánh nhau.

Bởi Chu Dương chỉ dùng một chiêu liền trực tiếp phế bỏ cánh tay Chung Sơn.

Thực lực giữa hai người, căn bản không ở cùng một đẳng cấp.

“Tôi ngược lại muốn thử xem, cậu rốt cuộc lợi hại đến đâu!”

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh băng đột nhiên vang lên.

Không ít người trong đám công tử bột nghe thấy âm thanh này liền rùng mình.

Ngay cả Trần thiếu gia cũng căng thẳng hơn, quay đầu nhìn về phía người đang nói.

Truyện liên quan

Bậc thầy chia tay

Bậc thầy chia tay

Angela
Đô Thị
một năm trước
Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 357 - T/g: Thiện Tâm Nguyệt
Ngôn Tình
một năm trước
Bí Mật Thức Tỉnh

Bí Mật Thức Tỉnh

Chương 103 - T/g: Tùy Hầu Châu
Ngôn Tình
một năm trước
Em là thế giới của anh

Em là thế giới của anh

Hồng Trần
Phấn đấu
10 tháng trước
Lăng Thiên Chiến Thần

Lăng Thiên Chiến Thần

Hàm Tiếu
Dị Năng
10 tháng trước
Độc Mẹ Quỷ Bảo

Độc Mẹ Quỷ Bảo

Chương 227 - T/g: Lâm Uyên Mộ Ngư
Ngôn Tình
một năm trước
Mùa Xuân Đến Muộn

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 48 - T/g: Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm)
Ngôn Tình
một năm trước
Kiều Nữ Lâm gia

Kiều Nữ Lâm gia

Chương 141 - T/g: Xuân Ôn Nhất Tiếu
Ngôn Tình
một năm trước