Chàng rể xuất chúng - Chương 292: Không thể lay chuyển!

Ngưu Xuyên nhìn Lưu Phong, khóe miệng nhếch lên, cười khẩy.

Cậu ấy vừa nãy chỉ là tùy tiện chơi đùa, muốn nhìn xem Lưu Phong này có bao nhiêu bản lĩnh.

Mặc dù kết quả làm cậu ấy có hơi ngạc nhiên, nhưng không hề lo lắng rằng mình sẽ thua.

Lưu Phong này có một chút thực lực, ít nhất là thực lực mạnh hơn những người cậu ấy gặp trước đây, khó trách có thể đi theo người của Giang gia đến đây chặn bọn họ.

Nhưng nếu chỉ có thể như vậy thì người của Giang gia nhất định phải thất vọng rồi.

Lời của Ngưu Xuyên lọt vào tai người khác lại khiến người ta bất ngờ.

Nhiều người bên ngoài đến xem, có không ít người biết đến Lưu Phong, cũng biết thực lực của ông ta, nhưng bây giờ lại có người nói chỉ là đùa giỡn với Lưu Phong, còn nói Lưu Phong là nói khoác mà không biết ngượng.

“Đầu óc người này hỏng bét rồi hả!”

"Đúng vậy, sợ rằng cậu ta còn chưa biết Lưu Phong là ai?"

“Hừ! Sợ rằng nói khoác mà không biết ngượng là người khác, theo như tôi thấy, tiếp theo nếu Lưu Phong nghiêm túc đối phó, chỉ cần ba chiêu là có thể giải quyết cái tên điên cuồng này!”

"Nhóm người này thực sự lớn gan, vậy mà dám đánh phế Giang Bắc, lẽ nào anh ta không biết một khi Giang gia nổi giận thì sẽ có hậu quả nghiêm trọng như thế nào sao?"

......

Người ngoài cuộc thảo luận sôi nổi, nhưng không hề ảnh hưởng đến Ngưu Xuyên và Lưu Phong.

Nghe thấy lời của Ngưu Xuyên, Lưu Phong nhướn mày, trong lòng cười khẩy.

Đối phương nói rằng đó chỉ là chơi đùa, vậy thì ai biết rằng vừa nãy Lưu Phong chẳng qua chỉ là đang thăm dò.

"Đợi khi mày quỳ trước mặt tao thì sẽ biết tao rốt cuộc có nói khoác mà không biết ngượng hay không!"

Lưu Phong quát lên một tiếng, lại một lần nữa xông qua.

Mà lần này ông ta nghiêm túc đối phó, gần như toàn bộ sức lực đều tập trung trong nắm đấm.

Thậm chí, bây giờ để ông ta đấm một cú vào tường, sợ rằng sẽ để lại một hố sâu hút!

Mọi người nhìn thấy Lưu Phong tung ra nắm đấm, vẻ mặt trở nên phấn chấn.

Nhiều năm trước, có nhiều người từng thấy Lưu Phong giao đấu với người khác, cũng từng chứng kiến sự dũng mãnh của Lưu Phong.

Chính trong cuộc giao đấu đó, Lưu Phong ra tay quá nặng trực tiếp đánh chết người, chuyện này mới khơi dậy sự báo thù điên cuồng của gia tộc đối phương.

Sau đó có tin đồn rằng Lưu Phong đã chết, lúc này gia tộc đó mới buông bỏ thù hận.

Nhưng hôm nay Lưu Phong xuất hiện ở đây, mọi người liền biết rằng năm đó sợ rằng Lưu Phong đã giả chết.

Nhưng ngay cả như vậy, những người năm đó nhìn thấy sự dũng mãnh của Lưu Phong, lúc này cũng vô cùng mong chờ.

Bọn họ không biết cú đấm này của Lưu Phong sẽ giống như năm đó hay không, trực tiếp đánh chết người đối diện.

"Hừ, như thế này còn coi như có chút thực lực, nhưng mà vẫn không đủ!"

Ngưu Xuyên nhìn thấy nắm đấm của Lưu Phong, trong lòng đã sáng tỏ..

Lưu Phong này có chút thực lực, sợ rằng người bình thường không phải là đối thủ, nhưng ở trước mặt cậu ấy vẫn không đủ để xem.

Cũng không thấy Ngưu Xuyên có bất kỳ động thái lớn nào, trong khoảnh khắc nắm đấm của Lưu Phong lao đến, Ngưu Xuyên liền di chuyển!

Ầm!

Vẻ mặt của Ngưu Xuyên không thay đổi, tung ra một nắm đấm, muốn đối đầu với cú đánh của Lưu Phong.

Đột nhiên có một tiếng động truyền đến, mọi người đều nhìn vào hai người đàn ông đang ra tay đánh nhau.

"Người này vậy mà đáng ngang sức với Lưu Phong?"

"Theo tôi thấy, cậu ta sợ rằng đang sắp chết, nhìn Lưu Phong mạnh mẽ chưa kìa? Một cú đấm có thể đánh chết người, thằng nhóc gầy yếu đối diện đó, có thể chịu được cú đấm của Lưu Phong sao?"

"Chuyện này có nhiều điều để nói, lẽ nào anh không thấy bây giờ vẻ mặt của Lưu Phong đã có chút không phù hợp rồi à?”

.....

Nghe thấy có người nói như vậy, mọi người lúc này mới nhận ra rằng vẻ mặt của Lưu Phong thực sự có gì đó không đúng lắm.

Ngay lập tức mọi người đều căng thẳng.

Một ý tưởng từ từ xuất hiện trong đầu mọi người.

Lẽ nào Lưu Phong thua rồi?

Lúc này, hai người Ngưu Xuyên và Lưu Phong nắm đấm đối đầu, hai người đối mặt nhau, đều rất lạnh lùng.

Khóe miệng của Ngưu Xuyên hơi hé mở, lộ ra hàm răng trắng, nhìn ra vậy mà hơi rướm máu.

“Mày không ổn!”

Ngưu Xuyên lạnh giọng nói, trong lời nói đầy sự tự tin, như thể người trước mặt đánh nhau với cậu ấy, thực sự không ổn.

Câu nói vừa dứt, mọi người kinh ngạc giống như sấm sét giữa trời quang.

Ngưu Xuyên lại nói rằng Lưu Phong không ổn

“Bẹp.”

Đột nhiên có một tiếng động khẽ vang lên, mọi người nhìn theo tiếng động, ngay lập tức sắc mặt thay đổi lớn.

Lưu Phong vậy mà lại phun ra máu!

Vào chính lúc này, khóe miệng Lưu Phong chảy máu, lại không thể kiềm chế bản thân phun một ngụm máu ra ngoài, sau đó sắc mặt của ông ta ngay lập tức mờ dần cho đến khi trở nên tái nhợt.

Ông ta vốn đang đối đầu với Ngưu Xuyên liền rũ tay xuống, dường như cũng không có sức lực để nâng nó lên.

Lúc này, sắc mặt của tất cả mọi người đều tái mét.

Lưu Phong thua rồi!

Những người xung quang nhìn thấy cảnh này, trong lòng chấn động, bọn họ từng nhìn thấy sự dũng mãnh của Lưu Phong, nhưng không ai ngờ Lưu Phong sẽ bị một người không quen biết đánh bại, hơn nữa dường như đã phải chịu không ít vết thương.

Sắc mặt của người Giang gia hơi thay đổi, Giang Hành Bình cau chặt mày, ánh mắt nhìn thì bình thản không chút gợn sóng, nhưng trong lòng lại đã cuồn cuộn.

Sau khi nhận được tin, Giang Hành Bình vì để có thể thuận lợi đem cái thằng đánh phế Giang Bắc đưa về Giang gia mà đặc biệt dẫn Lưu Phong theo bên người.

Nhưng không ngờ rằng ngay cả Lưu Phong cũng không phải là đối thủ của đối phương, không những không thể khuất phục đối thủ, ngược lại còn bị đối phương đánh bị thương.

Điều này có nghĩa là lần này ông ta không thể đem những người này đi.

Đây không phải là tin tốt.

"Qủa nhiên tao quá xem trọng mày rồi!"

Ngưu Xuyên lạnh lùng nói, thu nắm đấm lại trực tiếp quay về đứng bên cạnh Chu Dương.

Cậu ấy đã từng nhìn thấy, lần này trong số những người từ Giang gia, chỉ có Lưu Phong mới gây ra đe dọa cho Chu Dương.

Cho nên cậu ấy trực tiếp đứng ra, vùng lên đánh bại Lưu Phong.

Cứ như vậy, người của Giang gia sẽ không gây ra mối đe dọa nào cho Chu Dương nữa.

"Xem ra người của Giang gia tụi mày đều là phế vật, thằng trẻ là phế vật mà thằng già cũng là phế vật."

Chu Dương chậm rãi nói, ánh mắt bình tĩnh.

Khi mọi người nghe thấy lời này, trong lòng lại xao động.

Giang gia ở Trường Sa được xem là một tay che trời, dường như thống trị gần như tất cả kinh doanh ở Trường Sa, giàu có kinh người.

Điều quan trọng hơn, Giang gia không chỉ lợi hại ở Trường Sa, mà ngay cả trong toàn tỉnh Tương Tây, Giang gia cũng là một trong năm gia tộc lớn, thực lực cường đại.

Người dân tỉnh Tương Tây rất kính nể Giang gia, ngay cả một số người bên ngoài, cho dù có sự tồn tại của người giàu có từ nơi khác đến cũng không tùy tiện đi kết thù oán với Giang gia.

Nhưng bây giờ, có người ở trước mặt của rất nhiều người, thẳng thừng nói rằng người của Giang gia đều là phế vật, không chỉ người trẻ là phế vật mà ngay cả người già cũng phế vật.

Chuyện này có nghĩa là gì?

Đây là muốn khiêu khích Giang gia!

Trong phút chốc, Giang Hành Bình thật sự nổi giận!

"Mày có biết mày đang nói gì không? Giang gia không phải để cho thằng oắt con vô danh như mày có thể tùy tiện bôi nhọ!”

Ánh mắt của Giang Hành Bình chứa đầy sự tức giận, nhìn thẳng vào Chu Dương, ép bức thẳng vào Chu Dương, muốn Chu Dương kinh sợ.

Nhưng Chu Dương vẫn ngồi vị trí cũ, không bị lay chuyển, thậm chí không thèm nhìn Giang Hành Bình một cái.

"Lẽ nào Giang gia chỉ biết nói câu này sao? Trước đó Giang Bắc cũng từng nói như vậy, sau đó tôi đã đánh phế hắn."

Chu Dương khẽ nhướn mày, dửng dưng nói.

"Bây giờ, ông cũng nói như vậy, là muốn nối gót theo hắn?"

Trong chốc lát này, tất cả mọi người đều yên lặng.

Không chỉ đám đông theo dõi, còn có những tên công tử kia, tất cả đều hít thở chậm lại, không dám thở mạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Chu Dương.

Sắc mặt người của Giang gia đã hơi thay đổi.

Giang Hành Bình hít thở dồn dập, ngực nhấp nhô không ổn định.

Người này vậy mà dám đe dọa ông ta!

Truyện liên quan

Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Đại Dương
Đô Thị
một năm trước
Xuyên Qua Ngàn Năm

Xuyên Qua Ngàn Năm

Chương 29 - T/g: MNĐ
Ngôn Tình
một năm trước
Nợ Tình Ngàn Kiếp Trả Một Lần

Nợ Tình Ngàn Kiếp Trả Một Lần

Chương 130 - T/g: Bỉ Ngạn Vong Xuyên
Ngôn Tình
một năm trước
Hoa Hồng Của Lương Hiện

Hoa Hồng Của Lương Hiện

Chương 47 - T/g: Kim
Ngôn Tình
một năm trước
Sự trả thù ngọt ngào

Sự trả thù ngọt ngào

Thiên Thiên
Đô Thị
một năm trước
Kim Bài Nhân Sinh

Kim Bài Nhân Sinh

Vương Nhất Dạ
Đô Thị
một năm trước
Cận vệ của người đẹp

Cận vệ của người đẹp

Bảo Tú
Đô Thị
một năm trước
Lăng Thiên Chiến Thần

Lăng Thiên Chiến Thần

Hàm Tiếu
Dị Năng
một năm trước