Chàng rể xuất chúng - Chương 314: Lời của tôi chính là chứng cứ!

Bịch!

Động tác của Giang Hành Phương quá đột ngột khiến mọi người đều không kịp phản ứng.

Giang Hành Phương trực tiếp xông đến trước mặt Giang Hành Bình, vung nắm đấm vào mặt ông ta.

Trong chốc lát, khuôn mặt Giang Hành Bình toàn là vết máu, mũi còn bị lệch sang một bên.

"A!"

"Dừng tay!"

"Láo xược!"

Cảnh tượng này bố con Giang Phàm Lưu chưa từng nghĩ đến, liền thất thanh hét lên.

Nhưng đối với Giang Hành Phương mà nói, lời của bọn họ căn bản không có tác dụng gì, Giang Hành Phương vẫn đuổi đánh Giang Hành Bình, như muốn trút toàn bộ cơn giận lên người ông ta.

"Người đâu! Mau đưa tên nghiệp chướng này giam lại, để cho nó tự kiểm điểm, không có lệnh của ta không ai được thả nó ra ngoài.”

Giang Phàm Lưu vừa ra lệnh, mười mấy tên bảo vệ xông lên kéo Giang Hành Phương sang một bên.

Khuôn mặt Giang Phàm Lưu hiện lên sự giận dữ, nhìn người con cả của mình với vẻ mặt đầy bất mãn.

Ông ta không nghĩ rằng trước mặt mình mà Giang Hành Phương lại hỗn láo như thế, căn bản không coi người trụ cột gia đình như ông ra gì.

"Bố, bố làm vậy có thấy có lỗi với con và Tiểu Bắc không?”

Giang Hành Phương bị bảo vệ kéo đi, vẫn căm hận không nguôi mà gầm lên giận dữ.

Lúc này khuôn mặt Giang Hành Bình sớm đã be bét máu, trên người cũng đầy vết thương.

Cũng may Giang Hành Phương vốn không phải dạng thân thủ gì, nếu không chỉ sợ bây giờ ông ta càng thảm thương hơn nữa.

"Khiêng nó đi, xử lý vết thương trên người cho nó.”

Giang Phàm Lưu nhìn qua Giang Hành Bình, trong ánh mắt ánh lên một tia bất mãn và hung dữ nhưng trong chớp mắt đã biến mất.

Ngay lập tức, Giang Hành Bình bị bảo vệ đưa đi.

Lúc này, đại sảnh chỉ còn lại Giang Phàm Lưu, Giang Hành Nguyên và ba bố con Giang Hành Quảng.

"Bố, bây giờ mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi, chúng ta phải làm gì đây?”

Giang Hành Nguyên vội vàng hỏi, bộ dạng như muốn hỏi ý kiến, hy vọng để lại ấn tượng tốt trong lòng Giang Phàm Lưu.

"Trước hết không được manh động, mấy người đó đã bị kéo đi rồi nhưng bọn họ vốn không phải do Phương Nhi trực tiếp tìm đến nên bọn họ căn bản không biết được có bóng dáng của thế lực đằng sau Giang gia, thế nên bây giờ cứ làm như không biết là được.”

Giang Phàm Lưu trầm tư một lát, chậm rãi nói.

Ông ta cũng đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy như thế là tốt nhất.

Trước mắt, sau lưng Chu Dương có Trương gia và Chu Thiều Hoa nên Giang gia không thể không thận trọng đối đãi với Chu Dương.

Cho nên trước khi triệt để giải quyết Trương gia, ông ta không muốn gây thêm rắc rối, khiến Chu Thiều Hoa cũng bị kéo theo vào đó.

Nhỡ xảy ra biến cố gì, đến lúc đó rất bất lợi cho bốn gia tộc lớn bọn họ.

Thế nhưng bây giờ Giang Hành Phương lại tìm người hãm hại ba cô gái Rocket Girls. Cứ thế này mà đả kích Chu Dương thì rõ ràng đã đi nhầm một bước, rất dễ dẫn đến sự chú ý của Chu Dương thậm chí là trả thù.

Nói như thế có nghĩa là những thứ Giang gia bọn họ đã bố trí từ trước sẽ bị nhiễu loạn.

Được một mất mười.

"Vâng ạ."

Giang Hành Nguyên và Giang Hành Quảng vội vàng đáp.

...

Tại phòng VIP tầng tám tòa nhà Tân Thiên Địa.

Lúc này phó cục trưởng cục cảnh sát đã dẫn người đến bên ngoài chờ gần hơn một tiếng đồng hồ, chỉ là cánh cửa phòng VIP như chưa có ý muốn mở ra.

Mà tổng giám đốc tòa nhà đứng bên cạnh thì liên tiếp lẩm bẩm tình hình lúc đó.

"Người bên trong sao thế nhỉ? Chẳng lẽ không biết chúng ta đến rồi hay sao? Mở cửa nhanh đi chứ, chúng ta còn phải bắt mấy tên du côn đưa về thẩm vấn.”

Cục trưởng có chút không nhẫn nại được nữa.

Chuyện xảy ra hôm nay, thậm chí không đến một ngày sẽ lan rộng ra khắp cả nước.

Dù sao thì kỹ thuật thông tin của thế giới hiện nay phát đạt đến thế, tốc độ đăng tải tin tức internet lại rất nhanh.

Thay vì phải bị động thẩm tra dưới sức ép của dư luận, chẳng thà chủ động đón lấy mọi việc, chủ động điều tra rõ ràng, đến lúc đó trực tiếp công bố kết quả điều tra còn hơn.

Như thế thì không chỉ làm dịu dư luận cả nước mà còn biểu dương được tính chủ động và trách nhiệm của cục cảnh sát Trường Sa.

"Cục trưởng Tiêu, bên trong đều là khách VIP, tôi cũng không tiện làm phiền bọn họ. Với lại là bọn họ chủ động báo cảnh sát nên tôi nghĩ chắc cũng sắp ra rồi."

Tổng giám đốc không ngừng giải thích nói.

Thực tế thì bây giờ trong lòng tổng giám đốc cũng rất hối hận.

Vốn dĩ muốn mượn cơ hội Rocket Girls đến Trường Sa để mời bọn họ buổi biểu diễn trong lễ khai mạc tòa nhà Tân Thiên Địa.

Thế nhưng hoàn toàn không ngờ rằng lại phát sinh sự việc như thế.

Hơn nữa một khi sự việc này truyền ra ngoài, nhất định sẽ tạo ra một sự ảnh hưởng nằm ngoài dự tính đối với tiếng tăm của tòa nhà Tân Thiên Địa.

Giây phút này, trong lòng tổng giám đốc cũng cực kỳ căm hận người đứng sau chuyện này.

Vừa ra tay đã như một mồi lửa đốt tiêu tan toàn bộ những chuẩn bị của lễ khai mạc tòa nhà Tân Thiên Địa.

"Ba phút, tôi cho thêm ba phút, nếu còn không xuất hiện, tôi sẽ xông vào, thực sự là quá đáng lắm rồi!"

Cục trưởng Tiêu lạnh lùng nói, giọng điệu rất không vui.

"Được được, tôi lập tức đi xác nhận lại với khách VIP."

Tổng giám đốc nói xong, lập tức lui về một bên, dùng điện thoại online nội bộ tòa nhà gọi đến cho phòng VIP.

Sau khi nhận được lời đảm bảo, biểu cảm trên khuôn mặt của tổng giám đốc cuối cùng cũng tốt lên chút ít.

Hai phút sau, cửa phòng cuối cùng cũng mở ra, Chu Dương cũng đứng ở cửa phòng lãnh đạm nhìn cảnh sát trước mặt.

"Xảy ra chuyện gì? Các người báo cảnh sát ư?"

Sắc mặt cục trưởng Tiếu giãn ra, chỉ cần đối phương biết điều, ông cũng sẽ không làm khó đối phương.

"Đưa người qua đây."

Chu Dương lạnh giọng nói.

Ngưu Xuyên áp giải ba tên côn đồ từ trong phòng VIP ra.

Khi Cục trưởng Tiêu và cả tổng giám đốc nhìn thấy ba tên côn đồ, sắc mặt đột nhiên căng thẳng, sau đó thậm chí sắc mặt của cục trưởng Tiêu càng trở nên khó coi.

Ba kẻ côn đồ trong giờ phút này đang thoi thóp thở, nhìn như nửa sống nửa chết.

Nếu không biết trước bọn họ là côn đồ, đổi lấy là người khác nhìn thấy thì lại tưởng bọn họ chỉ là những người bệnh yếu ớt chứ không phải là côn đồ.

"Sao lại thế này?"

Cục trưởng Tiêu nghiêm nghị hỏi.

Rõ ràng ba tên côn đồ này đã chịu không ít đòn.

Chỉ cần nghĩ đến mình đã đến hai tiếng đồng hồ rồi mà đối phương vẫn cứ không mở cửa, cục trưởng Tiêu lại liên tưởng đến rất nhiều sự việc.

"Ba người này chính là côn đồ, người thì tôi đã giao cho các ông, còn về hung thủ đứng sau tôi cũng tìm ra rồi.”

Chu Dương thản nhiên nói, không để tâm đến thái độ của cục trưởng Tiêu.

Vốn dĩ lần này Rocket Girls chính là kẻ bị hại, khi đối mặt với côn đồ, thái độ cứng rắn một chút cũng không sao.

"Hử? Hung thủ thực sự đứng phía sau là ai?”

Lần này, cục trưởng Tiêu lại hứng thú, không nhịn được hỏi.

"Giang gia!"

Chu Dương trả lời.

"Giang gia? Nói linh tinh, Giang gia là danh gia vọng tộc có tiếng ở Trường Sa, sao có thể làm ra chuyện như thế. Huống hồ, Giang gia sao có thể có ác ý đối với Rocket Girls!”

Cục trưởng Tiêu vừa nghe thấy cái tên Giang gia, sắc mặt đột nhiên gay gắt, lạnh giọng quát như đang trách cứ Chu Dương nói năng bậy bạ.

"Hơn nữa anh nói Giang gia gây ra chuyện này thì có chứng cứ gì không?"

Cục trưởng Tiêu có ý khuyên giải an ủi một chút, để không hành động theo cảm tính nữa.

Không nói việc này tóm lại có liên quan gì với Giang gia hay không, chỉ nói địa vị của Giang gia ở đây, với năng lực của Chu Dương liệu có thể lay động được không?

"Chứng cứ? Tôi không cần chứng cứ, lời tôi nói chính là chứng cứ. Tôi không cần biết các ông thẩm trathế nào, nếu Giang gia đã dám làm thì phải có gan chấp nhận hậu quả, tôi sẽ phản kích theo cách của tôi.”

Truyện liên quan

Ông bố siêu phàm

Ông bố siêu phàm

Lâu Nghị
Đô Thị
một năm trước
Tuyệt phẩm nhân sinh

Tuyệt phẩm nhân sinh

Thiên Phàm
Tình cảm
10 tháng trước
Chàng rể phi thường

Chàng rể phi thường

Tầm Vân
Đô Thị
một năm trước
Long tế chí tôn

Long tế chí tôn

Cố Tiểu Tam
Đô Thị
10 tháng trước
Bậc thầy chia tay

Bậc thầy chia tay

Angela
Đô Thị
một năm trước
Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Tiểu Triệu
Đô Thị
một năm trước
Chồng Tôi Là Quỷ

Chồng Tôi Là Quỷ

Chương 382 - T/g: Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu
Ngôn Tình
một năm trước
Y võ song toàn

Y võ song toàn

Dạ Nhiên
Đô Thị
10 tháng trước