Chàng rể xuất chúng - Chương 329: Tiễn khách!

Sắc mặt Trương Luân u ám, lạnh lùng nhìn Chu Dương, trong lòng vô cùng tức giận, nhưng lại không dám nói tiếp.

Trương Đào lại càng không phục.

Khi nãy bị Chu Dương đánh một bạt tai. Bây giờ lại còn bị Chu Dương nói lời đe dọa, trong lòng hắn cực kỳ phẫn nộ nhưng không dám nói ra. Thay vào đó hắn nhìn cha mình, hi vọng Trương Luân có thể giúp hắn đòi lại công bằng.

Nhưng thấy Trương Luân cũng không nói gì, trong lòng Trương Đào bỗng ảm đạm.

Đến cả cha mình cũng không dám chỉ trích Chu Dương sao?

Thời khắc ấy Trương Đào cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

Hắn là đại thiếu gia đời thứ ba của Trương, là cậu ấm cưng của nhà họ.

Ở Tương Tây, cũng thuộc dạng công tử con ông cháu cha có tiếng.

Nhưng bây giờ, hắn bị người ta đánh một bạt tai, và bị uy hiếp.

Không chỉ bản thân không cách nào phản bác, ngay cả cha hắn, đại thiếu gia Trương gia cũng không dám phản bác.

Chu Dương mày đừng quá đáng!

Trong phòng phút chốc im lặng, cuối cùng Trương Luân trầm giọng nói

Thời gian này, ông ta biết mình không nên chọc giận Chu Dương, nhưng khi nhìn đến con trai bị đánh, bị đe dọa, nếu như ông ta một chút phản ứng cũng không có, truyền ra ngoài, nhất định sẽ thành trò cười cho thiên hạ.

Quá đáng? Mới chỉ có vậy, ông đã cảm thấy là quá đáng rồi?

Chu Dương chế nhạo, tiến lên phía trước hai bước

Lần này, không chỉ 2 cha con Trương Luân, Trương Đào mà cả vài vệ sĩ bọn họ mang đến, cũng bỗng chốc đối địch, ngay lập tức phân ra vây quanh hai cha con Trương Luân.

Ai nấy đều cảnh giác nhìn Chu Dương, sắc mặt vô cùng khó coi.

Chu Dương nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng cười thầm.

Bản thân chỉ là bước lên phía trước hai bước, cũng chẳng định làm gì. Mấy người này lại như gặp kẻ địch, từng người từng người lập tức căng thẳng hết lên.

Lẽ nào bản thân thật sự đáng sợ đến như vậy?

“Mấy người bạn của tôi trước đây ở Trương gia, là bởi vì Trương Kiệt, chứ chẳng liên quan gì đến các người, nhưng mấy người thì sao?”

“Không chỉ nói lời chế nhạo lại còn ra tay đánh người, thậm chí còn muốn đuổi họ ra khỏi Trương gia.”

“Bây giờ, các người qua đây với bộ dạng cao ngạo, muốn chúng tôi quay trở lại. Các người nghĩ mình là ai? Tưởng là chúng tôi sẽ thích thú bộ dạng cao ngạo này của các người mà để ý đến sự tồn tại của Trương gia sao?”

Chu Dương nét mặt lạnh lùng, bình đạm nói.

Cũng không rõ sau khi anh rời khỏi Trương gia, bên trong đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng chỉ dựa vào hai cha con Trương Luân thô lỗ xông vào phòng với bộ dạng kiêu ngạo phách lối đã muốn bọn họ quay về Trương gia.

Hơn nữa, cha con Trương Luân dường như còn cảm thấy Chu Dương nên biết ơn bọn họ.

Thái độ khiến người khác ghê tởm này làm trong lòng Chu Dương càng khó chịu.

“Mày”

Trương Luân nhất thời nghẹn họng, không thể phản bác.

Quả thật, ban đầu bọn họ đúng như lời Chu Dương nói, căn bản không xem mấy người Chu Dương ra gì.

Cho dù lúc ở Trương gia, Trương Thái Viêm đã ra lệnh, cũng không thay đổi được suy nghĩ thực sự trong lòng bọn họ.

Nhưng khi Chu Dương tiết lộ thân phận mấy người phía sau, hai cha con Trương Luân mới nhận ra rằng, mọi chuyện không hề đơn giản như họ nghĩ.

Những người này, tề tụ lại một chỗ, bất luận là ở nơi nào, cũng sẽ trở thành một lực lượng không thể xem thường.

Bây giờ bọn họ đang xuất hiện ở Tương Tây.

Ngay lập tức, Trương Luân nghĩ đến mâu thuẫn giữa Trương gia và tứ đại gia tộc, trong lòng càng thêm sửng sốt.

“Tôi không cần biết mục đích các người tới đây là gì, nhưng thái độ của các người khiến tôi rất không thoải mái.”

“Vậy nên các người mau biến đi, đừng lượn lờ trước mặt tôi nữa!”

Chu Dương lãnh đạm nói, tay phải vẫy một cái, Ngưu Xuyên ở bên cạnh lập tức đứng dậy, đi về phía hai cha con Trương Luân.

“Chu Dương, mày thật sự không nể mặt chúng tao chút nào sao?”

Trương Luân trầm giọng, nhìn thấy thái độ của Chu Dương, ông ta biết bản thân sợ là phải ra về tay không, nhưng ông ta vẫn muốn tranh đấu thêm lần nữa.

Lỡ đâu Chu Dương đổi ý thì sao?

Chỉ là, đã khiến Trương Luân thất vọng, bởi Chu Dương nói xong liền quay người rời đi, căn bản không hề để ý tới bọn họ.

Còn Ngưu Xuyên cũng bước tới gần, mạnh mẽ khống chế hai cha con Trương Luân.

“Nghe rõ chưa, mau biến đi! Thật sự cho rằng Trương gia các người giỏi giang lắm hả, loại người như ông tôi gặp suốt rồi.”

Tô Vỹ nhân cơ hội chế nhạo, mỉm cười nhìn Trương Đào, trên mặt vô cùng phấn khích.

Tất cả những chuyện họ phải chịu đựng khi ở Trương gia, thời khắc này, dường như được trút giận, nhìn thấy bộ dạng này của Trương Đào, trong lòng Tô Vĩ sảng khoái như cảm giác uống bia lạnh vào mùa hè nóng nực.

“Chu Dương, mày đừng có hối hận, chúng ta đi”

Trương Luân liếc nhìn Chu Dương, cuối cùng vẫn nghiến răng, lạnh lùng quát nạt.

“Cửa phòng bị mấy người làm hỏng rồi, đừng quên liên hệ với khách sạn để bồi thường đấy”

Trương Luân được vệ sĩ dìu ra khỏi cửa, thì nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng từ sau lưng truyền tới, đột nhiên cơ thể run rẩy, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

“Chết tiệt, Chu Dương, mày hãy đợi đấy, sớm muộn gì tao cũng sẽ khiến mày phải hối hận”

Trong lòng Trương Luân điên cuồng gào thét, sắc mặt âm u đáng sợ, không nói một lời, trực tiếp rời đi.

Đợi khi đám người Trương Luân khuất tầm mắt, không khí trong phòng lập tức thoải mái sôi nổi trở lại.

“Ha ha, thật sảng khoái, ở Trương gia mười mấy ngày, tên Trương Đào luôn đến gây sự, tức chết tôi rồi!”

Tô Vỹ cười ha ha, đắc ý nói.

“Đúng vậy, mấy kẻ đó ỷ vào việc có Trương gia chống lưng, hành động không kiêng nể gì, căn bản không quan tâm đến cảm nhận của người khác, tôi ở nhà họ, đã nghe không ít chuyện liên quan đến hai cha con này.”

Vương Đại Lục cũng hết sức kích động, chỉ cần nghĩ lại lúc còn ở Trương gia, nghe vài người giúp việc thì thầm bàn tán về chuyện hai cha con Trương Luân, trong lòng có chút phẫn nộ.

Nhưng năng lực của ông ấy không đủ mạnh, ở Đông Hải cũng chỉ có một công ty quy mô tài sản gần một trăm triệu, nên đối với cha con Trương Luân, ông cũng đành lực bất tòng tâm.

Bây giờ, thấy cha con Trương Luân mất mặt, phải chịu một vài sự trừng phạt, trong lòng cũng dễ chịu không ít.

“He he, Chu tổng, theo tôi thấy, Trương gia này căn bản chẳng có chút thành ý nào, để cha con bọn họ đến mời chúng ta quay về, nhưng mà trên đời này, làm gì có lời mời nào như vậy? Bọn họ có phải đang coi thường chúng ta không?”

Chu Hạo đảo mắt, cười nói.

Nói thật lòng, hiện tại trong lòng anh ta thỏa mãn với chuyện làm ăn ở Đông Hải, nếu không phải vì nể mặt Chu Dương, anh ta căn bản sẽ không từ bỏ chuyện làm ăn ngày càng phát triển ở Đông Hải, chạy đến Tương Tây, chịu đựng thiệt thòi.

“Được rồi, trước mắt, tình hình ở Tương Tây ngày càng phức tạp, tôi đã tìm vài người từ Đông hải qua hỗ trợ, nên mọi người không cần lo lắng đâu.”

Chu Dương cười nói, nhìn mọi người xung quanh, xem như xoa dịu lo âu của cả nhóm.

“Ngoài ra, lần này trợ giúp Trương gia, sẽ không để mọi người chịu thiệt nữa, chỉ cần thời gian này trôi qua thuận lợi, mỗi người các anh đều có thể nhận được lợi ích, thậm chí tương đương với quy mô công ty của các anh.”

Chu Dương nói xong, cả căn phòng rơi vào yên lặng.

Truyện liên quan

Bậc thầy chia tay

Bậc thầy chia tay

Angela
Đô Thị
một năm trước
Chàng rể phi thường

Chàng rể phi thường

Tầm Vân
Đô Thị
10 tháng trước
Nhật kí Lang Vương

Nhật kí Lang Vương

Biên Bắc Lang Vương
Đô Thị
một năm trước
Siêu Cấp Binh Vương

Siêu Cấp Binh Vương

Chương 516 - T/g: Bộ Thiên Phàm
Đô Thị
10 tháng trước
Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Đại Dương
Sảng văn
10 tháng trước
Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Đại Dương
Đô Thị
9 tháng trước
Siêu Thị Của Tôi Thông Kim Cổ

Siêu Thị Của Tôi Thông Kim Cổ

Chương 107 - T/g: Đồ Mi Phu Nhân
Ngôn Tình
10 tháng trước
Một ngày hoàn mỹ

Một ngày hoàn mỹ

Ngân Thương
Đô Thị
một năm trước