Chàng rể xuất chúng - Chương 330: Những người đến từ Đông Hải!

Trong phòng, tất cả mọi người đều yên lặng.

Người như Chu Hạo, thần sắc trên khuôn mặt còn không che giấu nổi, mặt mày hớn hở, bộc lộ sự hưng phấn kích động.

Mấy người Vương Đại Lục, bình thường khuôn mặt thường không có nhiều biểu cảm nhưng ánh mắt bọn họ bây giờ dường như đều sáng lên.

Dù sao nếu thật sự đúng như Chu Dương nói, lần này bọn họ có thể đạt được doanh thu không kém gì so với doanh thu quy mô công ty vốn có của bọn họ, thế thì thật sự quá xứng đáng rồi.

“Hì hì, Chu Dương, anh cảm thấy chúng ta cũng có thể đạt được doanh thu lớn như thế sao?”

Thẩm Bích Quân tủm tỉm cười nói, đôi mắt long lanh nhìn Chu Dương từ trên xuống dưới.

Những người khác cũng tới tấp nhìn sang.

Quy mô sản nghiệp từng người bọn họ nói lớn thì không lớn, cùng lắm cũng không quá hơn một tỷ tệ.

Nhưng công ty Danh Dương lại không giống vậy, trong lòng mọi người ước tính thì trước mắt quy mô công ty Danh Dương đã không thấp hơn mười tỷ.

Nếu giống như Chu Dương nói, chẳng lẽ công ty Danh Dương có thể kiếm được doanh thu trên mười tỷ sao?

Trong phút chốc, ánh mắt của mọi người nhìn Chu Dương dường như đều tỏa sáng.

"Ha ha, chẳng lẽ mọi người nghĩ tôi dẫn mọi người đến tỉnh Tương Tây chỉ để dạo chơi hay sao? Không cần nghĩ quá nhiều, mấy ngày này nghỉ ngơi một chút, sau này còn không ít việc đâu.”

Chu Dương cười nói, cũng không nói gì thêm.

...

Lúc này, tại Trương gia.

Tin tức hai cha con Trương Đào và Trương Luân tay trắng quay về lan truyền khắp cả Trương gia.

"Cái gì? Chu Dương lại kiêu ngạo như thế?”

"Trương Luân là đại thiếu gia thế hệ thứ hai của Trương gia, Chu Dương là cái thá gì? Cho dù khiến Giang gia kiêng nể cũng không đến mức vô lễ như thế chứ!"

"Theo tôi thấy Chu Dương căn bản không xứng với Trương gia, Trương gia chúng tôi căn bản không cần hòa giải với anh ta!"

"Đúng vậy, mấy người ngoài này tưởng mình giỏi lắm chắc!"

"Thế nhưng có thể khiến Giang gia kiêng dè, gia thế của Chu Dương nhất định không đơn giản!"

"Đúng vậy, vả lại Chu Dương vốn dĩ do Trương Kiệt dẫn về, đáng ra không nên có mâu thuẫn gì với Trương gia mới đúng, hay là bảo Trương Kiệt đi khuyên bảo xem?"

...

Mọi người nghe được tin tức này, phản ứng không giống nhau.

Những người vẫn luôn ủng hộ Trương Luân, tất nhiên sẽ nói đỡ cho ông ta.

Còn những người ủng hộ Trương Anh thì vẫn có những người duy trì ở vị trí trung lập, mỗi người phát biểu một quan điểm khác nhau.

Tại sân nhỏ trong trang viên Trương gia.

Lúc này, hai cha con Trương Kiệt và Trương Anh đang ở trong phòng.

Bọn họ tất nhiên cũng nghe thấy tin tức Trương Luân chưa mời được khách, đã trắng tay ra về.

"Trương Kiệt, con cảm thấy lời bác cả nói có thật không?"

Trương Anh khẽ cau mày, trầm giọng hỏi.

Thực ra ông ấy cũng không biết nhiều lắm về nhóm người Chu Dương, toàn bộ tất cả tin tức đều là từ Trương Kiệt nghe ngóng về.

Còn Trương Kiệt lại không nói toàn bộ cho ông ấy.

Điều này khiến trong lòng Trương Anh luôn cảm thấy có chút không thoải mái.

Con trai ruột của mình mà còn giấu diếm.

Chẳng lẽ người cha này của nó không bằng được đám bạn học và bạn bè của nó sao?

"Chắc chắn không phải là thật!"

Trương kiệt nói chắc như đinh đóng cột.

"Bố, Chu Dương là bạn học đại học của con, chưa kể lúc học đại học cậu ấy vốn không phải là người vênh váo đắc ý, đối xử với mọi người cũng rất khách khí.”

"Hơn nữa, bây giờ ở Đông Hải cậu ấy cũng rất nổi tiếng, không thể có chuyện kiêu ngạo như bác cả nói được.”

Trương Kiệt chậm rãi nói, không ngừng phân tích.

"Hơn nữa, con cảm thấy cũng có thể bác cả không có thiện ý giúp đỡ như ý của ông nội mà vẫn cao ngạo như ở nhà.”

"Chu Dương tuy rằng sẽ không đối đãi không phải phép với người khác nhưng chỉ sợ cũng không chấp nhận nổi một người cao ngạo như bác cả."

"Trương Kiệt, người bạn học đó của con có thân thế như thế nào chẳng lẽ con không nói được với bố sao?"

Trương Anh cười nói, ông ấy hy vọng rằng con trai có thể nghĩ cho mình.

Dù sao thì trong quá trình cạnh tranh địa vị gia chủ với Trương Luân, ông ấy vẫn đứng ở thế bị động.

Trước mắt thì bốn dòng họ lớn khác nhìn Trương gia chằm chằm như hổ đói, đối với Trương gia mà nói đây là một chuyện xấu.

Nhưng đối với Trương Anh mà nói, có khi lại là một chuyện tốt.

Bởi vì như thế, ông ấy mới có thể tìm thấy một cơ hội đột phá trong tình hình rối ren này.

"Không phải con không muốn nói cho bố mà là con cũng không biết cụ thể là như thế nào. Con chỉ biết Chu Dương làm việc ở một công ty lớn ở Đông Hải, giữ chức vị lãnh đão tương đối cao."

Trương Kiệt vung tay giải thích, có chút bất lực.

Đối với thân phận cụ thể của Chu Dương, cậu ấy thực sự biết không nhiều.

Tình hình Đông Hải trong những ngày này, cậu ấy nghe ngóng được chút ít nhưng cũng chỉ nghe ngóng được Chu Dương làm việc cho công ty Danh Dương, hơn nữa còn là người phụ trách hai dự án.

Nhìn thấy sắc mặt của bố mình có chút bất ngờ, Trương Kiệt cắn chặt răng, có thể phải chuẩn bị tiêm cho bố mình một mũi thuốc trợ tim.

"Nhưng chắc bố cũng từng nghe đến công ty kia, chính là công ty Danh Dương ở Đông Hải, Chu Dương là người phụ trách cho hai dự án nổi tiếng nhất của công ty Danh Dương, có thể nói không có Chu Dương thì không có công ty Danh Dương ngày nay."

"Hơn nữa, bên cạnh Chu Dương có ba người phụ nữ, trong đó có một người chính là chủ tịch công ty Danh Dương."

Trước mắt Trương Kiệt chỉ có thể nói đến đây, chưa nói đến việc cậu ấy cũng chỉ có biết bấy nhiêu thôi, cho dù biết nhiều hơn nữa cũng không thể nói ra tất cả vào lúc này.

Dù sao thì sau này nếu Trương gia gặp phải vấn đề gì còn phải nhờ cậy Chu Dương giúp đỡ.

"Hả?"

Quả nhiên, nghe Trương Kiệt nói xong, khuôn mặt Trương Anh bỗng chốc vui vẻ, trong lòng cũng suy nghĩ sâu xa hơn.

Liên quan đến công ty Danh Dương, đặc biệt là dự án sản phẩm làm trắng da và chống lão hóa, còn cả dự án Tân Chu gần đây đã càng khiến cho ngành mỹ phẩm toàn quốc vô cùng kinh ngạc.

"Được rồi, chuyện này chúng ta cũng kệ đi, dù sao ông nội cũng đã bảo bác cả phụ trách rồi, muốn trách cũng không trách trên đầu chúng ta được."

...

Tại khách sạn Khải Nguyên.

Chu Dương triệu tập mọi người, mỉm cười nhìn bọn họ.

"Được rồi, người tôi mời từ Đông Hải đều đã đến, có ai muốn đi cùng tôi không?”

Ánh mắt Chu Dương nhìn mọi người một lượt.

"Tôi!"

Chu Hạo xoay người sang, đáp lời đầu tiên.

Anh ta hoàn toàn bái phục Chu Dương, cũng rất ngưỡng mộ những người mà Chu Dương qua lại.

Mà bây giờ, người có thể khiến Chu Dương đích thân mời thì nhất định không đơn giản.

"Lão đại, em cũng đi.”

Tô Vỹ đáp lời.

Những người khác không nói gì.

Chu Dương gật đầu, cười nói.

"Được, thế bây giờ chúng ta đi thôi, đến sân bay.”

Chu Dương căn dặn mọi người, để mọi người không đi lung tung, thuận tiện dẫn luôn Ngưu Xuyên, Chu Hạo, Tô Vỹ đến sân bay.

Không bao lâu, Chu Dương đến sân bay.

Đợi tầm khoảng ba mươi phút, mấy bóng dáng thân thuộc xuất hiện trước mặt mấy người Chu Dương.

"Hể, là Trần Thế Hào? Còn cả Tôn Việt?”

Tô Vỹ nhìn thấy người đi đến, khuôn mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Cậu không nghĩ rằng những người mà Chu Dương nói đến lại là Trần Thế Hào và Tôn Việt.

Còn Chu Hạo nhìn thấy người đi đến thì trợn mắt ngạc nhiên, sau đó dường như nghi ngờ bản thân nhìn nhầm, ra sức dụi dụi mắt sau đó lại mở ra nhìn lại lần nữa, phát hiện quả nhiên là Trần Thế Hạo và Tôn Việt, còn có mấy người nữa.

Mà toàn bộ những người này đều là nhân vật lớn, có máu mặt ở Đông Hải.

Truyện liên quan

Tiêu Phòng Ký

Tiêu Phòng Ký

Chương 44 - T/g: Bích Loa Xuân
Ngôn Tình
một năm trước
Sự trả thù ngọt ngào

Sự trả thù ngọt ngào

Thiên Thiên
Đô Thị
10 tháng trước
Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Chương 157 - T/g: Ủng Hữu Phúc Khí
Đô Thị
một năm trước
Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 357 - T/g: Thiện Tâm Nguyệt
Ngôn Tình
một năm trước
Cơ Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Cơ Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Chương 322 - T/g: Mạch Hạ Du Trúc
Ngôn Tình
một năm trước
Thê Khống

Thê Khống

Chương 186 - T/g: Lục Dược
Ngôn Tình
một năm trước
Em là thế giới của anh

Em là thế giới của anh

Hồng Trần
Phấn đấu
10 tháng trước
Bà chủ cực phẩm của tôi

Bà chủ cực phẩm của tôi

Tả Thủ Siêu Thần
18+
một năm trước