Chàng rể xuất chúng - Chương 347: Thư mời!

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Doanh thu ba trăm hai mươi triệu, lại chỉ trong một ngày.

Nếu như dựa theo tốc độ này, dù cho về sau có giảm xuống một chút, tính toán sơ qua, thì doanh thu một năm cũng phải vài tỷ.

Khoản tài chính khổng lồ như thế khiến ai cũng phải kinh hoàng cảm thán, cũng làm cho vô số người đỏ mắt.

Tiếng tăm của cửa hàng trụ sở phổ biến rộng rãi, danh tiếng của công ty Danh Dương cũng tăng lên rất nhanh.

Bây giờ, ở Trường Sa, hay toàn tỉnh Tương Tây, mọi người không chỉ bàn tán về mĩ phẩm Mỹ Thần của Trương gia.

Mà mặt nạ làm trắng da chống lão hóa và sữa rửa mặt Tân Chu của công ty Danh Dương cũng thường xuyên xuất hiện trong cuộc trò chuyện của mọi người.

Nhất là rất nhiều người sau khi dùng sản phẩm của công ty Danh Dương đều hết lời tán dương hiệu quả của sản phẩm.

Chỉ trong thời gian ngắn, danh tiếng của công ty Danh Dương trên toàn tỉnh Tương Tây đã cao như một ngọn núi.

Nhưng trong bóng tối vẫn có vô số người đang chờ doanh thu kế tiếp của cửa hàng trụ sở.

Bởi vì mới ngày đầu khai trương, thu hút được sự chú ý của nhiều người, nên doanh thu cao cũng là chuyện bình thường.

Nhưng thời gian tiếp theo mới thật sự là lúc thử thách năng lực của cửa hàng trụ sở của công ty Danh Dương.

"Ha ha, ba trăm hai mươi triệu, dù thế nào tôi vẫn không tin! Mấy người biết đó là bao nhiêu tiền không?"

"Ừ, nếu như đổi hết sang tiền giấy, có lẽ sẽ chất đầy cả một căn phòng."

"Nhưng chuyện thế này ai cũng không nói được. Lúc trước, doanh thu của công ty Danh Dương ở Đông Hải còn cao hơn ở Trường Sa."

"Ha ha, vậy thì chúng ta đành mỏi mắt chờ mong, xem thử ngày mai, ngày kia, bọn họ đạt được doanh thu từng nào."

Vì thế, ngày hôm sau, lúc cửa hàng trụ sở công bố doanh thu, mọi người đều tròn mắt giống như hôm trước, thật sự không biết phải nói gì.

Ba trăm ba mươi triệu!

Doanh thu ngày hôm sau không chỉ không giảm bớt, mà còn tăng thêm mười triệu!

Vì thế, rất nhiều người đều đặt mục tiêu vào doanh thu trong ngày thứ ba.

Doanh thu của ngày thứ nhất và ngày thứ hai, khả năng là ảnh hưởng từ mức độ rầm rộ trước đó, thế thì ngày thứ ba, chắc là sẽ giảm xuống chứ.

Quả nhiên, ngày hôm sau, lúc doanh thu ngày thứ ba được tung ra, rất nhiều người bắt đầu lên giọng.

"Ha ha, tôi đã nói rồi, làm sao bọn họ vẫn luôn đạt doanh thu như thế được. Thấy chưa, ngày thứ ba đã lộ nguyên hình rồi."

"Nhưng cho dù giảm bớt, thì vẫn có doanh thu ba trăm triệu đấy thôi! Hơn hết bây giờ mới chỉ là ngày thứ ba. Tính tổng ba ngày, doanh thu cũng đã gần một tỷ rồi đấy."

"Cái gì! Một tỷ! Trời ạ, chúng ta lại không nghĩ tới chuyện này! Nếu vẫn phát triển theo khuynh hướng đó, thế thì một năm công ty Danh Dương kiếm được mười tỷ sao?"

Mấy ngày kế tiếp, theo như ý kiến của Chu Dương, cửa hàng trụ sở vẫn công bố doanh thu vào mỗi ngày.

Ngày thứ tư: Hai trăm chín mươi triệu.

Ngày thứ năm: Hai trăm tám mươi triệu.

Lúc mọi người cho rằng doanh thu của cửa hàng trụ sở sẽ càng ngày càng ít, thì tới ngày thứ sáu, cũng chính là doanh thu của thứ bảy được công bố, tất cả mọi người lại rơi vào sự kinh hãi tột độ.

Ngày thứ sáu: Ba trăm tám mươi triệu.

Ngày thứ bảy: Bốn trăm mười triệu.

Doanh thu của thứ bảy vượt xa doanh thu của ngày khai trương, mặc dù mọi người đều khiếp sợ, nhưng gần như đều hiểu rõ.

Suy cho cùng, ngày khai trương là thứ hai, vẫn còn rất nhiều người phải đi làm, không tới được Trường Sa.

Mà ngày thứ sáu, cũng là thứ bảy, rất nhiều người có thời gian tới Trường Sa để tự chọn lựa sản phẩm, thế nên doanh thu tăng trưởng cũng dễ hiểu.

Nhưng đến ngày thứ bảy, cũng chính là chủ nhật, sau khi doanh thu xuất hiện, tất cả mọi người đều cạn lời.

Bọn họ không biết phải nói như thế nào.

Trong lòng bọn họ, doanh thu ba trăm tám mươi triệu trong thứ bảy đã là cả một ngọn núi cao, bọn họ cho rằng doanh thu của cửa hàng trụ sở không thể vượt qua con số này được.

Nhưng ngày hôm sau, mọi người đã bị vả một cái tát vào mặt rất đau.

Không chỉ vượt qua ba trăm tám mươi triệu, mà còn đột phá bốn trăm triệu!

Lần này, những kẻ âm thầm chú ý tới doanh thu từ cửa hàng trụ sở của công ty Danh Dương đã chết lặng.

Thậm chí nếu một ngày nào đó, doanh thu của cửa hàng trụ sở lại đột phá, bọn họ cũng sẽ không cảm thấy có gì lạ.

Cứ thế cho đến thứ hai tuần sau, doanh thu của cửa hàng trụ sở vẫn ở mức ổn định. Nhưng sau một tuần lễ dậy sóng, thứ hai tuần sau, cuối cùng thì mọi người ở Trường Sa và cả tỉnh Tương Tây đã tìm lại được lý trí.

Doanh thu cũng từ từ giảm xuống.

Thậm chí, doanh thu của ngày chủ nhật trong tuần thứ hai cũng chỉ vượt trên một trăm triệu.

Nhưng dù như thế, cũng không ai dám mạnh miệng nói gì nữa.

Hai tuần lễ liên tiếp, sự chấn động mà cửa hàng trụ sở mang đến cho nhân dân tỉnh Tương Tây còn chưa tiêu tan hết.

Trung bình thì mỗi ngày đều thu được hơn hai trăm triệu. Sau hai tuần, doanh thu tổng cộng vượt hơn ba tỷ.

Dạo này Chu Dương cũng bận tối mày tối mặt.

Anh vừa phải sắp xếp mở rộng sản xuất và tăng giờ làm việc của mấy nhà máy ở Đông Hải, còn phải sắp xếp điều hành.

Quan trọng nhất là trước mắt đã có người đánh tiếng muốn mở một cửa hàng tiêu thụ nhỏ ở một số địa bàn trong tỉnh Tương Tây, để công ty Danh Dương có thể đứng vững ở tỉnh Tương Tây.

"Phù, mệt chết đi được, không ngờ lại có nhiều chuyện thế này! Trước kia ở Đông Hải, sao mình không thấy mệt như thế nhỉ?"

Chu Dương nằm ở trên ghế, ngước mắt nhìn trần nhà, có chút buồn bực.

Suốt hai tuần qua, anh gần như không có thời gian riêng tư, vẫn luôn phải làm việc ở cửa hàng trụ sở. Một mặt là trấn thủ, một mặt là vì có quá nhiều việc cần anh làm.

"Trước kia rất nhiều việc đều do tôi lo liệu, đương nhiên là anh không thấy mệt rồi."

Thẩm Bích Quân đảo mắt nhìn, hơi cạn lời

"Với cả khi đó, anh chỉ nói ra một cái đại cương, rất nhiều công việc cụ thể đều là người của các bộ phận khác trong công ty đứng ra xử lý. Nếu không anh nghĩ công việc của cái cửa hàng lớn như ở Đông Hải có thể xử lý dễ dàng lắm à?"

"Ha ha, đúng vậy, tôi quên mất là Thẩm tổng mới có công lao lớn nhất!"

Chu Dương nhất thời cứng họng, anh không muốn tranh luận những chuyện này với Thẩm Bích Quân.

Nói cho cùng, suốt hai tuần này, người được tiếng nhất là Chu Dương anh, chứ không phải là Thẩm Bích Quân.

Rõ ràng Thẩm Bích Quân mới là chủ của công ty Danh Dương.

Vì thế, Chu Dương cảm thấy mình làm việc nhiều chút cũng không sao.

"Này, cho anh cái này."

Dứt lời, chẳng biết Thẩm Bích Quân rút ra một bức thư mời từ chỗ nào, đưa cho Chu Dương.

"Đây là cái gì?"

Chu Dương nhận lấy, hỏi trước mới mở ra xem.

Đợi đến lúc xem xong, anh chợt ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Bích Quân, trên mặt tràn đầy vẻ hoài nghi.

"Anh cũng thấy đấy, Giang gia mở tiệc rượu, muốn mời người của Dư gia, Đỗ gia, Trương gia và Đường gia dự tiệc. Ngoài ra họ còn muốn mời cả anh, người đang rất nổi tiếng dạo gần đây nữa."

Thẩm Bích Quân bĩu môi, thật sự chẳng có chút hứng thú nào với loại tiệc rượu như thế này.

Hồi cô vẫn còn ở Thẩm gia, cô đã cùng Thẩm Duy Ngôn tham gia không ít buổi tiệc giống thế.

Đến lúc một mình cô ra ngoài sống, sáng lập ra công ty Danh Dương, cô cũng phải tham gia rất nhiều buổi tiệc kiểu vậy.

Mà gần như tất cả các buổi tiệc rượu đều có cùng một mục đích đơn giản.

Đó là mở rộng mối quan hệ xã hội, đồng thời bày ra thế lực của mình.

Giang gia muốn mời mấy đại gia tộc nổi tiếng như Dư gia, Đỗ gia, Trương gia và Đường gia thì cũng dễ hiểu.

Nhưng bọn họ muốn mời Chu Dương thì cũng thật khiến người ta cảm thấy bất ngờ.

Phải biết rằng, lúc trước Chu Dương đã đánh Giang Bắc tàn phế, còn hai lần khiến Giang gia mất mặt tay không trở về. Có thể nói là mạnh tay cho Giang gia một cái tát.

Hơn nữa, ở tỉnh Tương Tây, Chu Dương chỉ quen biết Trương Anh và Trương Kiệt. So về thế lực thì không thể sánh bằng.

Vậy thì mục đích Giang gia mời anh rốt cuộc là gì?

Chu Dương khẽ bật cười, thầm tự hỏi trong lòng.

Anh không cho rằng chỉ với danh tiếng trong hai tuần qua của cửa hàng trụ sở công ty Danh Dương, sẽ khiến Giang gia đối đãi với mình ngang bằng với họ.

Truyện liên quan

Ta Với Sư Môn Không Hợp

Ta Với Sư Môn Không Hợp

Chương 53 - T/g: Trích Tinh Quái
Tiên Hiệp
một năm trước
Long Thần Tại Đô

Long Thần Tại Đô

Tuyết bay tháng tám
Đô Thị
10 tháng trước
Chàng rể xuất chúng

Chàng rể xuất chúng

Linh Vân
Ở rể
một năm trước
Ông bố siêu phàm

Ông bố siêu phàm

Lâu Nghị
Đô Thị
một năm trước
Em Là Cả Thế Giới Của Anh

Em Là Cả Thế Giới Của Anh

Chương 261 - T/g: Thanh Yên
Ngôn Tình
một năm trước
Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 1060 - T/g: Nguyệt Hạ Tiểu Dương
Tiên Hiệp
một năm trước
Vệ sĩ bất đắc dĩ

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Hạ Ngữ
Tình cảm
10 tháng trước
Nợ Âm Khó Thoát

Nợ Âm Khó Thoát

Chương 383 - T/g: Ngũ Đẩu Mễ
Ngôn Tình
một năm trước