Chàng rể xuất chúng - Chương 372: Nhìn tòa cao ốc sụp đổ!

"Mẹ kiếp!"

Giang Hành Nguyên quát ầm lên.

Sản nghiệp của Giang gia, đương nhiên cũng bao gồm cả ngành mỹ phẩm.

Tuy không bằng mỹ phẩm Mỹ Thần của Trương gia, nhưng vẫn có thể xếp hàng đầu ở Trường Sa, thậm chí ở toàn tỉnh Tương Tây, cũng cực kỳ nổi tiếng.

Những năm gần đây, sản nghiệp mỹ phẩm của Giang gia vẫn phát triển đúng theo kế hoạch, không hề xảy ra biến cố gì.

Tại sao bộ y tế lại tra ra vấn đề ở Giang gia ông? Hơn nữa còn không báo trước, trực tiếp niêm phong!

"Nhị gia, sao tôi dám nói dối chuyện này được! Bây giờ, cả bốn cửa hàng đều bị niêm phong, người ngoài đều biết hết rồi!"

Tên giúp việc nói với vẻ mặt buồn rười rượi.

Hắn ta thật sự khóc không ra nước mắt. Vốn dĩ hắn chỉ lo làm tốt chuyện của mình, cuối cùng lại bị sai đi đưa tin.

Hắn biết, một khi nói ra chuyện đó, chắc chắn gia chủ Giang gia và mấy người khác sẽ rất tức giận, có khi còn trút bực bội lên đầu của hắn.

"Được rồi, cậu ra ngoài đi."

Giang Hành Nguyên vẫn muốn nói gì đó, nhưng Giang Phàm Lưu đã lên tiếng bảo tên giúp việc rời khỏi.

Hắn ta run rẩy quay ra, phòng tiếp khách chìm trong im lặng.

Người của Giang gia cảm thấy hoảng hốt và khó tin.

Họ hiểu rất rõ về chuyện đã xảy ra với gia tộc mình. Rất nhiều thành viên của Giang gia chịu trách nhiệm về sản nghiệp mỹ phẩm đều cho rằng vụ việc bị niêm phong không hề đơn giản.

Nhưng bọn họ không chắc cửa hàng mỹ phẩm Giang gia hoàn toàn không có vấn đề gì và sẽ qua được mọi khâu kiểm định.

Cửa hàng nào mà chẳng có vài sai sót?

Kể cả cửa hàng trụ sở của công ty Danh Dương mới vừa khai trương, chưa chắc đã may mắn thoát khỏi.

Dù gì Giang gia vẫn là đại gia tộc. Tuy cách làm việc có vẻ tùy tiện, nhưng nhiều khía cạnh vẫn được tính toán rất chu toàn.

Không để xảy ra vấn đề lớn, nhưng mấy chuyện nhỏ nhặt ở các cửa hàng thì bọn họ không để tâm lắm.

Ai ngờ đúng vào thời điểm mấu chốt này, họ lại bị bộ y tế kiểm tra ra sai sót, trực tiếp bị niêm phong.

Ba người Dư Hoa, Đỗ Văn và Đường Văn Trung liếc nhìn nhau, tất cả đều im lặng.

Tuy không biết rõ tình huống cụ thể, nhưng mỗi người đều đã có tính toán riêng, đồng thời lòng ai cũng cảm thấy nghiêm trọng.

Nếu những kẻ giấu mặt kia ra tay với Giang gia, thì sau này vài đại gia tộc bọn họ cũng sẽ rơi vào tình cảnh tương tự.

Có điều Đường Văn Trung, Dư Hoa và Đỗ Văn vẫn thấy tự tin hơn Giang gia.

Gia tộc bọn họ đều rất nổi bật trong số năm đại gia tộc. Bọn họ có thực lực mạnh mẽ, hiếm có ai hay gia tộc nào dám đụng vào.

Hơn nữa, gia tộc của bọn họ luôn làm việc rất cẩn thận, không dễ bị túm được nhược điểm.

"Chú Giang, e rằng đối phương không có ý tốt, chú nên cho người điều tra xem nguyên nhân là gì."

Suy nghĩ một hồi, Dư Hoa vẫn lên tiếng trước.

Ông ta là người ngoài, nhưng bây giờ ông ta và Giang gia đã đứng chung trên một con thuyền, bọn họ đều có chung một kẻ địch.

Hơn nữa tứ đại gia tộc đặt mục tiêu chính ở Trường Sa, cũng có ý nhờ cậy Giang gia.

Bây giờ Giang gia gặp phải vấn đề khó khăn, bọn họ không thể đứng ngoài cuộc, tóm lại vẫn phải góp sức.

"Ừ, để Phương Nhi xem thử đi. Bản thân tôi muốn biết, kẻ xấu nào dám gây chuyện với Giang gia tôi!"

Giang Phàm Lưu gật đầu, lạnh lùng nói.

Tuy Giang Hành Phương đã mất quyền cạnh tranh vị trí gia chủ vì Giang Bắc bị tàn phế, song năng lực của ông ta vẫn rất được Giang Phàm Lưu tin tưởng.

Thấy dạo này Giang Hành Phương vô cùng uể oải, trông như vẫn chưa thể gượng dậy, Giang Phàm Lưu nghĩ là ông ta nên kiếm chút chuyện cho con trai mình làm.

Đúng lúc xảy ra chuyện kia, Giang Phàm Lưu liền nhớ ngay đến đứa con cả của mình.

Nhưng vừa nghĩ tới Giang Bắc, Giang Phàm Lưu lại thở dài.

Nỗi thù hận của ông ta với Chu Dương lại càng hiện rõ.

"Lão nhị, con bảo anh con làm việc cho tốt. Qua một thời gian nữa, bố sẽ tìm gặp bác hai con, nhờ ông ấy xem có thể giúp Giang Bắc phục hồi như cũ không?"

Giang Phàm Lưu trầm giọng nói.

Lời ông ta nói khiến mọi người đều rất kinh ngạc.

Giang Hành Nguyên và Giang Hành Quảng thay đổi sắc mặt, trong ánh mắt lóe lên sự nghi hoặc.

Các thành viên khác của Giang gia cũng đều có những suy tính riêng.

Dư Hoa, Đỗ Văn và Đường Văn Trung thì thầm nghĩ, bác hai mà Giang Phàm Lưu nhắc tới, có lẽ chính là người đã từng rời khỏi Giang gia.

Nếu nhờ được người đó, sức ảnh hưởng của ông ta có thể mang đến trợ giúp rất lớn cho Giang gia.

Nghĩ tới đây, ba người đã thầm đánh giá Giang gia cao hơn vài bậc.

Ít nhất, trong ba đại gia tộc của bọn họ, không một ai có được sức ảnh hưởng lớn như người bác hai mà Giang Phàm Lưu nhắc đến.

Mọi người tiếp tục bàn bạc trong phòng tiếp khách.

Trong trang viên của Giang gia, Giang Hành Phương nghe thấy em trai mình nói như vậy thì sững sờ. Một lúc lâu sau ông ta mới trở lại bình thường, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên, phấn khởi tột độ.

"Thật chứ? Bố nói như thế ư? Nhờ bác hai kiểm tra vết thương của Giang Bắc?"

Giang Hành Phương rất kích động. Ông ta túm tay Giang Hành Nguyên vội hỏi, muốn xác nhận lại một lần nữa, sợ mình nghe lầm.

"Anh cả, đó đều là những lời bố nói. Nhưng bây giờ có người âm thầm nhằm vào Giang gia, bốn cửa hàng mỹ phẩm của chúng ta ở Trường Sa đã bị bộ y tế niêm phong, bố muốn anh đi điều tra xem chuyện gì đã xảy ra."

Giang Hành Nguyên thầm tức giận, nhưng ông ta hiểu rằng lúc này mình không thể biểu hiện quá rõ ràng.

Ông ta biết bố mình nắm hết toàn bộ quyền lực khống chế Giang gia.

Hễ ông ta biểu hiện ra vẻ gì đó bất thường, gần như Giang Phàm Lưu sẽ lập tức biết ngay.

"Được anh sẽ điều tra kỹ càng. Chú hãy nói với bố, anh sẽ giải quyết tốt chuyện này!"

Giang Hành Phương đang rất tự tin.

Biết Giang Bắc có cơ hội hồi phục, ông ta không thể kiềm chế được sự kích động.

Đây không chỉ là tỏ vẻ. Giang Hành Phương ông có người nối nghiệp, càng chứng tỏ ông vẫn còn cơ hội cạnh tranh vị trí gia chủ.

Nói xong, không đợi Giang Hành Nguyên rời khỏi, Giang Hành Phương đã lập tức chuẩn bị.

Mặc dù trước đó ông ta đã im lặng một thời gian dài vì chuyện Giang Bắc bị tàn phế.

Nhưng dù sao ông ta cũng là đích tôn của Giang gia, ông ta vẫn rất có năng lực.

Thoáng chốc, Giang Hành Phương đã chuẩn bị thỏa đáng, dẫn mấy tên vệ sĩ rời khỏi Giang gia.

Cùng lúc này, chuyện bốn cửa hàng mỹ phẩm của Giang gia đã bị lan truyền khắp Trường Sa.

Mọi người đều rất kinh hãi.

Lại có người dám động đến Giang gia? Hơn nữa trông không giống như là âm thầm ra tay, mà rõ như ban ngày.

Lúc này, ở khách sạn Song Hỉ Lai, Chu Dương đứng bên cửa sổ trong phòng, nhìn người xe qua lại trên con đường bên dưới, thầm cảm thán.

"Nhìn mảnh đất nơi có tòa nhà cao ốc đang sụp đổ."

Truyện liên quan

Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Cô vợ cảnh sát cool ngầu của tôi

Đại Dương
Đô Thị
một năm trước
Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ

Chương 518 - T/g: Vong Ngữ
Tiên Hiệp
một năm trước
Kim Bài Nhân Sinh

Kim Bài Nhân Sinh

Vương Nhất Dạ
Đô Thị
một năm trước
Tiêu Phòng Ký

Tiêu Phòng Ký

Chương 44 - T/g: Bích Loa Xuân
Ngôn Tình
một năm trước
Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 1060 - T/g: Nguyệt Hạ Tiểu Dương
Tiên Hiệp
một năm trước
Bí Mật Thức Tỉnh

Bí Mật Thức Tỉnh

Chương 103 - T/g: Tùy Hầu Châu
Ngôn Tình
một năm trước
Long tế chí tôn

Long tế chí tôn

Cố Tiểu Tam
Đô Thị
một năm trước
Vô Địch Đại Lão Sắp Xuất Thế

Vô Địch Đại Lão Sắp Xuất Thế

Chương 54 - T/g: Thần Kiến
Tiên Hiệp
một năm trước