Chàng rể xuất chúng - Chương 375: Văn kiện thần bí

"Đừng nhìn tôi như vậy, để thể hiện thành ý muốn hợp tác với mọi người, tôi chỉ có thể cho các người xem cái này."

Giang Hành Phương rất hài lòng với phản ứng của đám người Chu Dương, cười rạng rỡ, ông ta để tập tài liệu lên bàn, như không để tâm điều gì khác.

Như thể trong túi văn kiện này, chả có gì quan trọng.

"Theo như tôi biết đại thiếu gia Giang gia hình như không giống như thế này, trước kia tôi đã đánh con trai ông ta tàn phế, chẳng lẽ ông không hận tôi chút nào sao?"

Ánh mắt Chu Dương sáng rực lên, trực tiếp hỏi.

Nếu hai bên thật sự hợp tác thành công, vậy thì việc Giang Bắc bị tàn phế vẫn sẽ luôn tồn tại, sẽ trở thành một quả bom hẹn giờ.

Cho nên, Chu Dương không thể không cân nhắc cẩn thận.

Thậm chí, Chu Dương còn muốn biết, Giang Hành Phương làm như vậy, những người khác của Giang gia có biết không, họ có tham gia vào việc này không, hay là Giang gia sắp xếp để Giang Hành Phương làm như vậy.

Nếu không, ông ta là người đã mất đi tư cách tranh vị trí gia chủ, tại sao lại chủ động đề xuất hợp tác lần này.

Rõ ràng nếu là hợp tác thì Giang Hành Phương bắt buộc phải điều động lực lượng tài nguyên của Giang gia, nếu không chỉ dựa vào lời nói thì làm sao có thể gọi là hợp tác.

"Hận!"

Giang Hành Phương lạnh lùng nói, thay đổi thái độ vừa nãy, toàn thân toát lên vẻ căm hận Chu Dương cùng cực.

Bây giờ với vừa nãy hoàn toàn là hai phong thái khác nhau, khiến Chu Dương cũng hơi sững sờ.

"Giang Bắc là con trai duy nhất của tôi, bị cậu đánh tàn phế rồi, tôi đương nhiên là căm hận cậu, nhưng thế thì sao chứ? Cậu có đủ thực lực, cũng có đủ sự trợ giúp.”

"Cho dù là Giang gia, ở trong tay cậu, không phải là năm lần bảy lượt bị công kích rồi sao? Huống hồ, bây giờ Giang gia đã không ủng hộ việc tôi trả thù cậu, bọn họ đã bỏ rơi tôi, nêu đã như vậy thì tôi sẽ từ bỏ tất cả, hợp tác với cậu cũng đâu có vấn đề gì?"

Giang Hành Phương cười khẩy, nhíu hai hàng lông mày, đối với Chu Dương, đối với Giang gia đều là sự căm hận mà ông ta cũng chẳng thèm che giấu.

Cho dù bây giờ ông ta đang đứng trước mặt Chu Dương, một phút trước còn nói muốn cùng Chu Dương hợp tác, mà vẻ thù hận trên mặt cũng không hề mất.

Mọi người thấy thế, đều trợn mắt nhìn, càng khó chịu trước thái độ của Giang Hành Phương.

Chủ động đưa ra lời hợp tác là ông ta Giang Hành Phương mà bây giờ lại không hề che giấu sự thù hận với Chu Dương.

Con người hai mặt như vậy, làm sao có thể yên tâm hợp tác được.

"Anh Dương, em thấy ông ta không hề có thành ý hợp tác gì cả!"

Ngưu Xuyên hiếm khi lên tiếng nói.

Từ trước tới nay, Ngưu Xuyên ở bên Chu Dương đều là để bảo vệ sự an toàn cho anh, rất ít khi đưa ra ý kiến của mình đối với công ty Danh Dương hay bản thân thân Chu Dương.

Mà bây giờ, ngay cả cậu ấy cũng không nhịn được.

"Đúng vậy, lão đại, chỉ một Giang gia cỏn con, là cái thá gì chứ? Dù sao, chúng ta ở Tương Tây cũng đã đứng vững rồi, có hợp tác với họ hay không, chả có quan hệ gì cả!"

Tô Vỹ cũng khinh thường nói.

Giang gia là một gia tộc lớn ở Tương Tây, đứng trong năm gia tộc lớn.

Nhưng Tô gia ở Đông Hải, cũng là gia tộc đứng đầu như vậy, cho dù là thực lực, di sản cũng không thua kém gì Giang gia.

Tô gia bọn họ ở trước mặt Chu Dương còn không dám lộng hành, huống hồ chỉ là một Giang gia bé nhỏ.

Hành động Giang Hành Phương đối với Tô Vỹ mà nói, đúng là không biết xấu hổ.

"Chu Dương, anh quyết định đi, tôi nghe anh."

Trầm Bích Quân ghé vào tai Chu Dương, nhẹ nhàng nói.

Lúc này, người thông minh như Thẩm Bích Quân cũng không chắc chắn Giang Hành Phương rốt cuộc có mục đích gì, cho nên cô để Chu Dương quyết định.

Nói như vậy, Chu Dương có đủ quyền quyết định, cho dù Giang Hành Phương có mục đích gì thì bọn họ cũng có đủ khả năng ứng phó.

"Thế nào? Có muốn hợp tác với Giang Hành Phương tôi không, nếu cậu vẫn chưa quyết định được, hay là xem trước văn kiện này đi, ngày mai tôi lại đến."

Giang Hành Phương cười nhẹ vài tiếng, không hề để ý thái độ của đám người Chu Dương, nói xong liền dẫn người rời đi, không hề dài dòng.

Đợi Giang Hành Phương rời khỏi cửa hàng, đám Chu Dương mới yên lặng.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt tất cả mọi người đều dồn vào túi văn kiện trên bàn.

Lời nói của Giang Hành Phương lúc nãy rốt cuộc có ý gì.

Túi văn kiện này rốt cuộc chứa cái gì,

Không ai biết.

"Xem đi, đều là người mình cả.”

Nhìn thấy không ai có động tĩnh gì, Thẩm Bích Quân bước đến, cầm lấy túi văn kiện, lấy ra mấy bản tài liệu.

Chỉ nhìn qua một chút, sắc mặt của Thẩm Bích Quân thay đổi nhẹ, ánh mắt chứa đầy vẻ kinh ngạc.

"Xem đi, trong này có rất nhiều chuyện mà chúng ta không biết."

Trầm Bích Quân trầm giọng nói, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.

Cô vừa nói xong, tất cả mọi người đều trở nên nghiêm túc.

"Để tôi xem."

Chu Dương cầm lấy tập văn kiện, xem kỹ một lượt, sắc mặt càng ngày càng nghiêm trọng.

Những người khác chưa xem cũng thấy sốt ruột.

Giang Hành Phương đã lấy văn kiện này để thể hiện thành ý mong muốn hợp tác của mình, vậy thì sự quan trọng của nó không cần nói cũng biết.

Cho dù không phải văn kiện cơ mật của Giang gia, tính bảo mật cũng vô cùng nghiêm ngặt, người ngoài căn bản không thể biết được.

Chu Dương vẫn luôn lạc quan, không có chuyện gì làm khó được anh.

Nhưng bây giờ, Chu Dương xem xong, sắc mặt cũng không hẳn là tốt.

"Chu Dương, rốt cuộc làm sao vậy? Trong văn kiện rốt cuộc viết cái gì.

Trần Thế Hào trầm giọng hỏi.

Những người khác cũng đều hướng ánh mắt tỏ vẻ tò mò.

"Không có gì to tát, cũng không có quan hệ gì lớn với chúng ta, mọi người cũng xem đi.”

Lông mày Chu Dương hơi cau lên, thở nhẹ một tiếng, rồi đưa tập văn kiện cho đám người Tạ Linh Ngọc.

"Haiz, không có chuyện gì mà anh nghiêm túc như vậy, làm bọn em còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì chứ.”

"Đúng vậy, lão đại, em lo lắng thừa cho anh rồi."

"Chu tổng, nếu đã không liên quan đến chúng ta, vậy thì chúng ta có cần hợp tác với Giang Hành Phương không?"

"Đúng vậy, con người này xem ra thâm hiểm, ngay cả việc con trai bị tàn phế cũng có thể quên đi, rất khó bảo đảm là ông ta không đâm sau lưng chúng ta."

...

Mọi người nghe Chu Dương nói vậy, tâm trạng lo lắng vừa rồi cũng được trút bỏ.

"Chu tổng, chuyện này chẳng lẽ không liên quan đến chúng ta?”

Nhưng lúc này, sau khi Tôn Việt xem xong, vẻ mặt có chút khó coi.

Mọi người bất ngờ, không biết Tôn Việt làm sao.

Rõ ràng vừa nãy Chu Dương mới nói, những thứ trong văn kiện không liên quan đến bọn họ.

Sao bây giờ khuôn mặt Tôn Việt lại biến sắc như vậy.

Nhưng giây tiếp theo, mọi người mới thấy, không chỉ có Tôn Việt mà những người đã xem văn kiện, sắc mặt cũng rất khó coi.

Tạ Linh Ngọc, Ngưu Xuyên, Trần Thế Hào, ba người họ xem xong văn kiện trước, lúc này cũng trở nên trầm mặc.

"Thực sự thì cũng không liên quan gì nhiều đến chúng ta, kế hoạch tiếp theo của Giang gia là muốn nhằm vào Trần gia và Đinh gia, người đã muốn phản bác họ trong bữa tiệc đó, cho nên, chúng ta có thể xem trò hay, nói không chừng có thể tìm thấy cơ hội ra tay tiếp."

Truyện liên quan

Mùa Xuân Đến Muộn

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 48 - T/g: Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm)
Ngôn Tình
một năm trước
Vệ sĩ bất đắc dĩ

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Hạ Ngữ
Tình cảm
10 tháng trước
Con Đường Cảm Hóa Xấu Xa Của Nữ Chính

Con Đường Cảm Hóa Xấu Xa Của Nữ Chính

Chương 33 - T/g: Ai Lam
Ngôn Tình
một năm trước
Long Tế

Long Tế

Lư Lai Phật Tổ
Sảng văn
10 tháng trước
Long tế chí tôn

Long tế chí tôn

Cố Tiểu Tam
Đô Thị
10 tháng trước
Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó

Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó

Chương 82 - T/g: Hắc Dạ Di Thiên
Tiên Hiệp
một năm trước
Long Vệ siêu đẳng

Long Vệ siêu đẳng

Lão Kim Mao
Đô Thị
một năm trước
Bà chủ cực phẩm của tôi

Bà chủ cực phẩm của tôi

Tả Thủ Siêu Thần
18+
một năm trước