Chàng rể xuất chúng - Chương 459: Phòng bán đấu giá tư nhân

Cùng lúc đó, ở Giang gia.

Giang Yến sửa soạn một chút, hẹn địa điểm gặp gỡ với chị Linh xong, cũng đi ra ngoài.

Thậm chí, cô không nói với bất kỳ ai.

Trải qua những chuyện trước đó, người giúp việc ở Giang gia cùng không dám hỏi đến chuyện của Giang Yến, chỉ là sau khi cô rời khỏi Giang gia, họ nhanh chóng thông báo tin tức này cho Giang Hành Nguyên.

Bằng không, một khi Giang Hành Nguyên tự mình phát hiện ra không thấy Giang Yến, lại còn là ban đêm, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Không bao lâu, Giang Yến đã gặp được chị Linh.

Khi chị Linh nhìn thấy Giang Yến, ánh mắt bỗng nhiên sáng rực lên.

Cô chỉ nói Giang Yến trang điểm nhẹ nhàng chút, nhưng thật không ngờ phong cách trang điểm của Giang Yến lại tốt như vậy, khiến cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Cho dù trang điểm không đậm, nhưng loại cảm giác thanh thuần này khiến người đã quen nhìn phụ nữ trang điểm đậm như chị Linh cảm thấy vui vẻ và thoải mái

“Tiểu Yến à, không tệ nha, em như vậy thật đúng là mê hoặc lòng người.”

Trước giờ vốn dĩ quen biết, chị Linh không hề kiêng dè, trực tiếp vòng tay qua vai ôm lấy Giang Yến.

Ngón tay trượt nhẹ trên đôi vai trần của Giang Yến.

Cảm nhận được sự nhẵn nhụi và mịn màng từ ngón tay, trong lòng chị Linh đắc ý.

Cô cảm thấy lần này mình tìm Giang Yến đến, có lẽ là quyết định chính xác.

Vừa đúng lúc, tối nay có một hoạt động khá hay, đưa Giang Yến đi thể nghiệm chút.

Dẫu sao, dựa vào thân phận và địa vị của Giang Yến bây giờ, sợ là chưa từng tiếp xúc với hoạt động kiểu này.

Giang Yến nhìn mấy ngón tay đang di chuyển lung tung trên vai mình, sau đó liếc nhìn chị Linh, ánh mắt tràn đầy sự lên án.

Nhưng chị Linh ngoảnh mặt làm ngơ, tựa như không hề thấy được bất mãn của Giang Yến, vui vẻ lái xe, nhanh chóng đưa Giang Yến đến điểm hẹn.

Lúc này, phía đông thành phố Trường Sa, trong một trang viên rất đẹp, giờ khắc này vô cùng náo nhiệt.

Bên ngoài trang viên xe cộ đi đến tấp nập.

Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ rất kinh ngạc.

Bởi vì, tất cả những chiếc xe dừng bên ngoài trang viên này đều là những chiếc xe hạng sang.

Hơn nữa, chiếc xe kém nhất, sợ rằng cũng phải hơn một triệu tệ.

Còn loại xe sang trọng đẳng cấp, lại càng nhiều không đếm xuể.

Thậm chí, ở giữa vòng xe, một chiếc Roll-Royce Phantom dừng ở bên trong, được bao quanh bởi hàng vạn chiếc xe hạng sang tựa như tôn thờ.

Kể cả những người lái xe hạng sang, sau khi xuống xe, nhìn thấy chiếc Phantom này, cũng phải thốt lên kinh ngạc, ánh mắt say mê.

Nhóm người Chu Dương lái xe về phía trang viên, vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy không ít những chiếc xe hạng sang liên tục lướt qua.

Mặc dù, Hoa Hạ có rất nhiều xe hạng sang, cũng có rất nhiều người có thể mua được xe đắt tiền.

Nhưng có nhiều lúc, rất hiếm thấy cả một đoàn người lái xe hạng sang như vậy.

Cho dù nhìn thấy, cũng sẽ chụp ảnh lại, gửi lên trang cá nhân, khoe khoang một phen.

Nhưng bây giờ, lúc này ở đây, cái gọi là xe hạng sang này, dường như vốn dĩ không hề đáng tiền, có thể thấy ở khắp nơi, hơn nữa, đối với chủ sở hữu xe, thậm chí đó chẳng là gì cả, chỉ giống như một món đồ chơi bình thường.

“Rốt cuộc là chuyện gì đây? Sao lại có nhiều người quá vậy, hơn nữa còn nhiều xe hạng sang thế này?”

Giờ phút này, mọi người đều hoang mang.

Ngay cả Chu Dương, cũng nghi hoặc, nhìn Trần Thế Hào, dáng vẻ chờ nghe một lời giải thích.

Dẫu sao, Trần Thế Hào chỉ nói với anh là tối nay sẽ đưa anh đi chơi, nhưng không nói cụ thể là gì.

“Ha ha, đây là hội bán đấu giá ngầm ở Trường Sa, bình thường không mở cửa, nhưng hôm nay nghe nói có đồ tốt, cho nên mới đặc biệt mở bán.”

Trần Thế Hào cười nói, cũng không hề giấu giếm, nói rõ ràng mục đích mình đến đây ngày hôm nay.

Lúc này, Chu Dương cũng mới biết, ở Trường Sa này, lại có nơi tổ chức đấu giá ngầm.

Hơn nữa, theo cách nói của Trần Thế Hào, nơi đấu giá này thuộc sở hữu cá nhân, bình thường không sử dụng, thậm chí, người biết đến sự tồn tại của nó, cũng vô cùng ít.

Ít nhất, Chu Dương trước giờ chưa từng nghe Trương Kiệt nói bất cứ điều gì về nơi đấu giá ngầm này.

Lẽ nào thân phận của Trương Kiệt không đủ?

Vậy những người khác của Trương gia, Trương Thái Viêm, còn cả Trương Luân và Trương Anh thì sao?

Bọn họ có biết hay không?

“Đừng suy nghĩ lung tung nữa, ở Tương Tây, sợ là cũng chỉ có người của năm đại gia tộc mới biết, suy cho cùng nơi đấu giá ngầm này cũng ở Tương Tây, mấy đại gia tộc này đương nhiên không thể không biết gì.”

“Nhưng cho dù là vậy, trong năm gia tộc lớn, người biết đến nơi đấu giá ngầm này, cũng cực ít, theo tin tức tôi thăm dò được, hình như chỉ có gia chủ của năm đại gia tộc mới biết đến nơi này.”

Ngoài ra, không có gia tộc nào khác ở Tương tây biết về chỗ này.”

“Những người mọi người thấy ở đây, hầu như đều từ nơi khác đến, trong số đó, phần lớn đến từ Thủ Đô, đây cũng là nguyên nhân tôi đưa mọi người đến, mấy người đến từ Thủ Đô này, toàn bộ đều là con cháu của đại gia tộc, ít nhất, cũng là gia tộc nhị lưu như Trần gia.”

“Tất nhiên, tôi cũng từng nói với mọi người, Trần gia ở Thủ Đô chỉ tính là gia tộc nhị lưu, nhưng đến Tương Tây, cũng không hề kém năm đại gia tộc ở đây.”

Trần Thế Hào tiếp tục nói, giúp Chu Dương giải quyết không ít nghi vấn trong lòng.

Mấy người Thẩm Bích Quân, Tạ Linh Ngọc, Tôn Liên và Trần Hân cũng gật đầu, cũng có thêm chút hiểu biết về nơi này.

Có điều Chu Dương lại chú ý đến, dường như Tôn Liên hiểu rõ hơn về nơi này, lúc Trần Thế Hào giải thích, bà ấy không hề tập trung.

Không giống với Thẩm Bích Quân, Tạ Linh Ngọc và Trần Hân, nét mặt ngạc nhiên, sau đó tỏ vẻ thì ra là vậy.

Giống như lời Trần Thế Hào nói, Tôn Liên đã biết từ trước.

“Hôm nay rốt cuộc có thứ đồ gì tốt, có thể khiến nơi này mở cửa lần nữa?”

Chu Dương tò mò hỏi.

Dù sao, có thể thu hút nhiều người đến như vậy, nhất định là thứ hiếm thấy, chí ít, trên thế giới này sợ là có rất ít, thậm chí là duy nhất.

“Ha ha, bây giờ rất khó nói, tôi cũng không rõ cụ thể là thứ gì, chỉ là trước đây nghe được chút tin tức từ chỗ bạn bè, chờ chúng ta vào bên trong, lập tức sẽ biết thôi.”

Trần Thế Hào lắc đầu, từ tốn nói.

Chu Dương không cảm thấy Trần Thế Hào đang che giấu điều gì, dẫu sao thấy được hàng loạt những chiếc xe hạng sang ở đây, anh biết rằng người có thể tới nơi này đều không phải kẻ tầm thường.

Ngay sau đó, mấy người Chu Dương đến trước cửa trang viên, theo chỉ dẫn của người gác cổng, mấy người dừng xe.

“Đi nào, đây là vé vào cửa tôi nhờ người tìm được.”

Trần Thế Hào từ trong túi lấy ra một tấm vé, chỉ cần nhìn thiết kế, cũng thấy rất thời thượng, đồng thời còn có cảm giác thần bí.

Bởi vì có vé vào cửa, nên mấy người bước vào trang viên mà không hề gặp trở ngại gì.

Chu Dương cũng không hỏi nhiều, một tấm vé này, có thể đưa theo bao nhiêu người vào.

Dẫu sao, trang viên như thế này, nhất định vô cùng tôn kính với khách, đẳng cấp hiển nhiên hoàn toàn khác biệt với bữa tiệc ở Giang gia.

Truyện liên quan

Cơ Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Cơ Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Chương 322 - T/g: Mạch Hạ Du Trúc
Ngôn Tình
một năm trước
Vô địch chiến thần

Vô địch chiến thần

Hải Tiên
Phục thù
một năm trước
Bậc thầy chia tay

Bậc thầy chia tay

Angela
Đô Thị
một năm trước
Tôi là thầy khai quang

Tôi là thầy khai quang

Hoa Hướng Dương
18+
10 tháng trước
Chàng rể cực phẩm

Chàng rể cực phẩm

A Hào
Sảng văn
10 tháng trước
Long Vệ siêu đẳng

Long Vệ siêu đẳng

Lão Kim Mao
Đô Thị
một năm trước
Cửu Dương Binh Vương

Cửu Dương Binh Vương

Thủy Ca
Binh vương
một năm trước
Mùa Xuân Đến Muộn

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 48 - T/g: Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm)
Ngôn Tình
một năm trước