Chàng rể xuất chúng - Chương 54: Người quen!

"Cái này….chúng ta đi sẽ không tốt lắm."

Chu Dương rất do dự, vô thức nhìn về hướng Tạ Linh Ngọc.

Đối với anh, tham dự bữa tiệc sinh nhật không phải là một chuyện lớn gì.

Nhưng phải xem đó là bữa tiệc sinh nhật của ai.

Giống như thế này, Chu Dương không hề quen biết đối phương, nên hoàn toàn không cần phải tham gia.

"Chu tiên sinh, Tạ tiểu thư, Tô tiểu thư đã mời mọi người, thì mọi người đừng ngại đi xem xem, nói không chừng sẽ gặp chuyện tốt gì đó."

Giám đốc Trịnh thấy sự do dự của Chu Dương, liền cười thuyết phục.

"Được rồi, Linh Ngọc, em đi cùng với anh."

Chu Dương không còn do dự nữa, trực tiếp đồng ý, còn gọi Tạ Linh Ngọc cùng đi.

Dù sao bây giờ hành vi của Tô Hiểu Manh cũng hơi kỳ lạ, Chu Dương luôn cảm thấy một mình đi cùng với cô ấy không tốt.

Mà có Tạ Linh Ngọc ở bên cạnh, Chu Dương cũng sẽ thoải mái hơn.

Quan trọng nhất, chuyện tốt của giám đốc Trịnh nói, Chu Dương cũng hy vọng rằng Tạ Linh Ngọc có thể gặp phải.

Dù sao chuyện khiến giám đốc Trịnh nói là chuyện tốt, đối với anh, đối với Tạ Linh Ngọc, nhất định là một chuyện tốt.

"Tuyệt quá rồi, giờ tôi có một người con trai đi cùng!”

Thấy Chu Dương đồng ý, Tô Hiểu Manh cười tươi, nhảy nhót vui mừng, khuôn mặt đầy kích động nhìn Chu Dương.

Chẳng mấy chốc, dưới sự dẫn đắt của giám đốc Trịnh và Tô Hiểu Manh, Chu Dương và Tạ Linh Ngọc đã đến tầng chín của câu lạc bộ Silver Lake.

Chu Dương biết, tầng chín của câu lạc bộ Silver Lake cần thẻ hội viên cấp thứ ba mới có thể đặt chân đến.

Mà lệ phí của hội viên sơ cấp là một trăm ngàn tệ, lệ phí của hội viên cấp thứ ba lên tới ba trăm ngàn tệ.

Mà cái này, cũng chỉ có nghĩa là bạn đủ điều kiện để lên tầng chín mà thôi.

Nói cách khác, ba trăm ngàn tệ, cũng chỉ là giấy thông hành lên đến tầng chín của câu lạc bộ Silver Lake.

Chu Dương không ngờ rằng Tiểu Hân đó trong miệng Tô Hiểu Manh lại có thực lực như thế, có thể tổ chức bữa tiệc tối sinh nhật ở tầng chín.

Dưới sự dẫn đắt của giám đốc Trịnh, đường lên tầng chín của mọi người không bị cản trở.

Vừa đến tầng chín, Chu Dương cảm thấy xung quanh đều yên tĩnh hơn.

Ánh đèn mờ ảo êm dịu, khiến cả tầng thứ chín phản chiếu xinh đẹp lung linh.

Trên bức tường treo nhiều loại bức tranh nổi tiếng khác nhau, càng là nổi bật đẳng cấp và quy cách.

“Chu tiên sinh, mời đi bên này.”

Giám đốc Trịnh hướng dẫn đường đi.

“Em đưa anh đi, anh Dương, anh đi cùng em, em đưa anh đi gặp Tiểu Hân "

Nhưng Tô Hiểu Manh muốn kéo Chu Dương đi theo hướng khác.

"Chậm đã, Tô tiểu thư, như vậy không tốt, chúng tôi vội vàng đến gặp chủ nhân bữa tiệc như vậy, cũng không chuẩn bị quà sinh nhật, có phải không tốt lắm?"

Chu Dương dừng bước, trầm giọng nói.

Anh biết, Tô Hiểu Manh trước mặt này có thể có mối quan hệ tốt với Tiểu Hân, nhưng anh và Tạ Linh Ngọc thì không.

Họ cũng chỉ là người qua đường, là người lạ, kể cả khi bên kia giữ thể diện cho Tô Hiểu Manh, cười mừng chào đón, trong lòng chắc chắc cũng sẽ không thèm nhìn họ.

Đã là như vậy, chi bằng không cần gặp thì tốt hơn, chỉ cần đứng đây coi như cùng đi Tô Hiểu Manh là được.

"Vậy cũng được, nhưng anh Dương anh yên tâm, Tiểu Hân rất tốt, cô ấy nhất định sẽ thích anh."

Tô Hiểu Manh không có cách nào khác

Bữa tiệc tối sinh nhật được tổ chức tại sảnh chính trên tầng chín.

Trên tầng chín câu lạc bộ Silver Lake có ba sảnh chính

Bồng Lai, Phương Trượng, Tấn Châu.

Đây là đặt tên dựa vào tên của ba tiên đảo cổ tích cổ xưa.

Mà ba sảnh chính này đều là quy cách cao nhất, giống như một xứ sở thần tiên trên trái đất.

Bữa tối sinh nhật lần này được tổ chức tại sảnh Bồng Lai.

Mấy người đến sảnh Bồng Lai, vẫn chưa bước vào, thì nghe thấy tiếng cười vui ở bên trong náo nhiệt.

Tuy nhiên có rất nhiều người Chu Dương không quen biết, vì vậy anh chỉ muốn tìm một góc yên tĩnh, chờ kết thúc bữa tiệc.

"Hiểu Manh, sao cậu lại chạy đến đây?"

Chu Dương còn chưa ngồi xuống, một giọng nói ngạc nhiên phát ra từ phía sau người.

Anh lập tức quay đầu lại nhìn, thì thấy một cô gái trẻ mặc váy, còn có một vài chàng trai trẻ cùng đi về phía này.

“Hoan Hoan, các cậu cũng đến rồi.”

Tô Hiểu Manh thấy người đó tới, khuôn mặt tràn đầy nụ cười.

"Hiểu Manh, đây là ai? Tớ vừa thấy bạn kéo cánh tay của anh ấy nha?"

Hân Hân nắm lấy tay Tô Hiểu Manh, mỉm cười hỏi.

Cô ấy không hạ giọng, cho nên mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy.

Chu Dương không cảm thấy gì, anh chỉ coi Tô Hiểu Manh như một em gái nhỏ.

Nhưng những thiếu niên đi theo cùng Hân Hân qua đây đều không vui.

"Này, mày là ai vậy? Sao lại đến gần với Hiểu Manh thế?"

Chỉ thấy một trong đám đó có một người cao gầy, với mái tóc nổi loạn mặt không vui đang nhìn trừng trừng vào Chu Dương.

Còn những người khác, toàn bộ đều nhìn Chu Dương với ánh mắt suy ngẫm.

"Hê hê, thằng ranh con này chết chắc rồi, dám lại gần với Hiểu Manh."

"Đúng vậy, lẽ nào anh ta không biết rằng Tô Hiểu Manh là nàng dâu mà Tước thiếu gia chúng ta xác định sao?"

“Tụi bây đoán xem, chút nữa Tước thiếu gia xử lí thằng ranh đó như thế nào?"

Mấy người đó cúi thấp đầu, nhỏ giọng bàn luận, cười chế giễu.

"Này, Trương Tước, cậu đừng có mà quá đáng! Tôi đứng ở gần ai, còn đến lượt cậu quản chắc?"

Thấy Trương Tước không khách khí với Chu Dương, Tô Hiểu Manh không vui rồi, lập tức đứng trước người Chu Dương, ngước mặt lên, nhìn chằm chằm ngược lại Trương Tước.

“Hiểu Manh, tôi là vì muốn tốt cho cậu, nếu như thằng ranh này khó lường, có ý xấu gì đối với cậu, vậy thì phải làm sao?"

Trương Tước ngạc nhiên nhìn Tô Hiểu Manh, cảm thấy tức giận.

Cậu ta đã từng nói với Tô Hiểu Manh, cô ấy là người vợ mà cậu ta đã xác định.

Bạn bè của cậu ta gần như đều biết, cũng giữ thể diện cho cậu ta.

Nhưng bây giờ, cậu ta lại thấy một người đàn ông không sợ chết, dám đến gần Tô Hiểu Manh, Tô Hiểu Manh còn kéo lấy cánh tay của anh ta.

Trương Tước chỉ cảm thấy tại lúc này bản thân bị cắm sừng, sự tức giận trong lòng cậu ta không thể kiềm chế được.

"Hừ! Anh Dương rất tốt với tôi, việc của tôi, cậu không cần phải quản, cậu tránh ra"

Tuy nhiên Tô Hiểu Manh không chịu thua, căn bản không thèm nhìn Trương Tước.

Chu Dương nhìn đám người, nhịn không được cười nhẹ.

Lúc này, anh chỉ cảm thấy như đã gặp được con người trước đây của mình.

Trước đây khi còn học đại học, anh đối với Tạ Linh Ngọc không phải cũng là bộ dáng này sao, nhưng Tạ Linh Ngọc lúc đó có bạn trai là Trần Tuấn Sinh, căn bản là nhìn không thấy anh.

Nghĩ về điều này, Chu Dương không nhịn được quay đầu lại nhìn Tạ Linh Ngọc bên cạnh anh, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình, đột nhiên cố mỉm cười.

Mặc dù anh không biết mình và Tạ Linh Ngọc cuối cùng sẽ đi đến đâu, nhưng Chu Dương luôn tin rằng, chỉ cần bản thân cho đi thật lòng, thì nhất định sẽ có báo đáp.

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

Động tĩnh ở bên này không tính là lớn, nhưng trong không khí lễ tiệc như tiệc sinh nhật, cuộc tranh luận vẫn có vẻ thu hút sự chú ý của người khác.

Chẳng mấy chốc, một giọng nói trầm vang lên.

"Chú Trương, Trương Tước lại phát điên rồi, chú rốt cuộc có quản lí cậu ấy hay không?"

Tô Hiểu Manh thấy người đến, lập tức bĩu môi, làm dáng vẻ phàn nàn.

"Bố, con không có, thằng ranh này, hắn cố tình tiếp cận Hiểu Manh, con chỉ muốn cảnh cáo hắn!"

Nhưng Trương Tước hoàn toàn không phục, chỉ vào Chu Dương ngạo mạn nói.

"Chu tiên sinh, không ngờ rằng sẽ gặp cậu ở đây, còn có Tạ tiểu thư."

Điều bất ngờ ở đây là, người này rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Chu Dương.

"Ừ, không ngờ sẽ gặp Trương tiên sinh ở đây, thật có duyên phận."

Chu Dương cũng cười, Anh không ngờ sẽ gặp được đối tác của công ty Danh Dương, Trương Huy của mĩ phẩm Mĩ Tư.

Anh lại càng không ngờ, cái người nhìn không đứng đắn này sẽ là con trai của Trương Huy.

Truyện liên quan

Long Tế

Long Tế

Lư Lai Phật Tổ
Sảng văn
10 tháng trước
Một bước lên tiên

Một bước lên tiên

Mai Bát Gia
Ở rể
10 tháng trước
Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 1060 - T/g: Nguyệt Hạ Tiểu Dương
Tiên Hiệp
một năm trước
Ly Hôn Công Lược Chỉ Nam

Ly Hôn Công Lược Chỉ Nam

Chương 63 - T/g: Da Thanh Oa
Ngôn Tình
một năm trước
Hoa Hồng Của Lương Hiện

Hoa Hồng Của Lương Hiện

Chương 47 - T/g: Kim
Ngôn Tình
một năm trước
Kiếm Vương Triều

Kiếm Vương Triều

Chương 426 - T/g: Vô Tội
Tiên Hiệp
một năm trước
Mùa Xuân Đến Muộn

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 48 - T/g: Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm)
Ngôn Tình
một năm trước
Hỏa Diễm Nhung Trang (Ngọn Lửa Quân Phục)

Hỏa Diễm Nhung Trang (Ngọn Lửa Quân Phục)

Chương 192 - T/g: Thủy Thiên Thừa
Đam Mỹ
một năm trước