Long tế chí tôn - Chương 30: Nằm mơ

"Cô nói thật sao?"

"Không phải chúng tôi đang mơ chứ? Tôi sẽ được sở hữu series Dung Nhan thật sao?"

Mấy cô gái vây quanh Trương Lệ Nhân cực kỳ phấn khích, tổng giám đốc tập đoàn Lệ Nhân đã đồng ý cho mình một bộ đồ trang điểm series Dung Nhan, kể ra đúng là có mặt mũi.

Mấy người đó không biết là nếu không phải vì nể mặt Trần Dương, còn lâu Trương Lệ Nhân mới mở miệng nói chuyện.

"Các người đẹp thân mến." Trương Lệ Nhân đè tay xuống, nói: "Mọi người cần bao nhiêu bộ series Dung Nhan thì cứ bảo Trần thiếu gia nói với tôi một câu. Công ty của tôi vẫn còn chút việc gấp, tôi phải đi trước đây, quà tôi để ở đây nhé."

"Tổng giám đốc Trương, rốt cuộc vị Trần thiếu gia đó là ai vậy?"

Mấy cô gái còn chưa kịp mở miệng hỏi, Trương Lệ Nhân đã ra khỏi cửa lớn. Nếu họ không tìm được vị Trần thiếu gia thần bí đó thì lấy đâu ra đồ trang điểm series Dung Nhan? Nhất thời, mấy cô gái đều cuống cả lên.

Lúc này, Dư Hồng Minh, tộc trưởng nhà họ Dư đứng dậy, đi tới trước mặt bà Tô, nói: "Bà Tô giao thiệp rộng rãi, tôi vô cùng ngưỡng mộ. Nhà họ Dư tôi có một hạng mục rất tốt, hay là cả hai nhà chúng ta cùng hợp tác, bà thấy sao?"

Dư Hồng Minh là ai chứ, ông ta là một người sắc sảo, không thấy thỏ không thả đại bàng.

Lần này, ông ta chứng kiến hết bữa tiệc mừng thọ của bà Tô, không ngờ bà ta có thể mời cả những nhân vật như Chu Hữu Danh, Lưu Quốc Bang và Trương Lệ Nhân tới, hơn nữa ba vị đó còn rất cung kính, sao ông ta không khiếp sợ cho được?

Hợp tác với người có quan hệ rộng rãi như thế, ông ta nhất định sẽ không lỗ.

"Chủ tịch Dư, nói vậy là sai rồi." Lúc này, một người đàn ông trung niên bụng phệ cũng đi ra, người này là ông chủ của tập đoàn Hào Thịnh, Trịnh Hào.

"Tập đoàn Hào Thịnh cũng có một hạng mục tốt, muốn hợp tác với nhà họ Tô." Trịnh Hào cười híp mắt nói: "Không biết bà Tô có hứng thú không?"

Sau khi ba vị lão đại tới chúc thọ, rất nhiều người ở đây bắt đầu suy nghĩ sâu xa.

Nhất thời, nhà họ Tô trở thành một cái bánh thơm ngon, rất nhiều người đều nóng lòng muốn thử, muốn hợp tác cùng.

Quả nhiên, sau khi Trịnh Hào nói xong, những người khác cũng đứng dậy, muốn hợp tác.

Đám con cháu nhà họ Tô đều tươi cười, hạnh phúc này đến đột ngột quá.

Trước đây muốn tìm người hợp tác dù có ăn nói khép nép, gọi ông gọi bà, người ta cũng không muốn hợp tác.

Giờ thì hay rồi, cả đám đều vội vàng muốn hợp tác với nhà họ Tô, nhà họ sắp giàu to rồi.

Lúc này, Tô Trường Hà đứng dậy.

Bà Tô nghi ngờ nói: "Trường Hà, sao vậy?"

Bà Tô không biết lúc này con trai mình đứng ra để làm gì, trước kia bà ta cũng rất yêu thương Tô Trường Hà, nhưng từ khi Tô Diệu và Trần Dương kết hôn, bà ta bắt đầu lạnh nhạt với ông.

Tô Trường Hà cung kính nói với bà Tô: "Mẹ, không phải trước kia con luôn ở nước ngoài sao, lần này về nước ngoài việc chúc thọ, con còn mang một hạng mục có thể kiếm bộn tiền về nữa."

"Hửm? Hạng mục gì thế, nói nghe một chút." Bà Tô nhíu mày, có vẻ rất hứng thú.

Người nhà họ Tô nghe nói Tô Trường Hà ở nước ngoài ăn sung mặc sướng, kiếm được không ít tiền.

Lần này về, ông ta đưa cho Đường Tĩnh và Tô Diệu hai tờ chi phiếu lớn, hơn nữa còn là chi phiếu đô la Mỹ, khiến người ngoài vô cùng ghen tị.

Thấy Tô Trường Hà làm ăn tốt như vậy, cả đám đều vểnh tai muốn nghe xem là hạng mục gì, đến lúc đó nếu ké được một chân thì chẳng phải sung sướng sao?

Tô Trường Hà mỉm cười, nói: "Mẹ, con ở nước ngoài có một đối tác kinh doanh, tên là Jake, là nhà đầu tư ở phố Wall. Chỉ cần đưa tiền cho ông ta, một tháng sau sẽ tăng gấp đôi."

Cái gì? !

Không nói đùa chứ?

Hạng mục gì mà một tháng có thể tăng gấp đôi, có cái gì giả dối hơn chút nữa không?

Người ở đây ai cũng là người khôn khéo, nghe thấy Tô Trường Hà nói vậy thì đều cười nhạt.

Tô Trường Hà cũng không quan tâm, lấy điện thoại di động của mình ra rồi mở lịch sử giao dịch, cười nói: "Đến đây, cho mọi người mở rộng tầm mắt một chút."

Mọi người vốn không xem trọng nhưng lại không chịu nổi sự tò mò nên đều xúm lại. Vừa nhìn, mọi người đều ngây ra.

Các giao dịch trên điện thoại cho thấy, trong vòng nửa năm, mỗi tháng Tô Trường Hà ném mười triệu vào, tháng tiếp theo đều nhận lại được hai mươi triệu.

"Được rồi, mọi người nhìn thì cũng nhìn rồi, có tin hay không là tùy." Nói rồi, Tô Trường Hà cất điện thoại di động vào túi, sau đó quay sang nói với bà Tô: "Mẹ, lần này con về nước chủ yếu là vì ba chuyện. Thứ nhất là chúc thọ mẹ, thứ hai là để Trần Dương và Diệu Diệu ly hôn, thứ ba chính là vì hạng mục mà con vừa nói. Thầy Jake là đại sư đầu tư nổi tiếng ở phố Wall, cực kì đáng tin cậy. Con sẵn sàng lấy mạng sống ra đảm bảo!"

"Lấy mạng sống đảm bảo? Thế thì hơi quá rồi!"

"Chẳng lẽ thầy Jake đó thần kì như vậy thật sao?"

"Có vẻ thú vị, chắc cũng đáng tin đấy!"

Mọi người ở nhà họ Tô đều bàn luận, danh tiếng của Tô Trường Hà ở nhà họ Tô luôn rất tốt, hơn nữa cũng khá cẩn thận. Lúc nãy mọi người đã xem lịch sử giao dịch của ông rồi, mọi giao dịch đều vô cùng rõ ràng.

Bà Tô nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi nói: "Trường Hà, nếu con nói thật thì có thể thử xem sao. Có điều, giá cả thị trường mấy năm qua không tốt lắm, tiền vốn của nhà họ Tô chúng ta chỉ có khoảng ba, bốn trăm triệu, hay là đầu tư năm mươi triệu thử trước?"

"Mẹ, thầy Jake sắp về hưu rồi, hơn nữa người ta là bậc thầy giới đầu tư, nếu chỉ có mấy triệu thì người ta không thèm nhìn đâu." Tô Trường Hà tỏ vẻ đau khổ nói: "Trước khi về nước, con đã cầu xin thầy Jake rất lâu, người ta mới đồng ý cho chúng ta cùng theo hạng mục này. Nhưng điều kiện tiên quyết là con phải bỏ ra bốn trăm triệu mới được, ít quá thì người ta không thèm làm đâu."

Cái gì? Năm mươi triệu mà còn chê ít? Thầy Jake đó đúng là kiêu ngạo.

Ít hơn bốn trăm triệu thì không thèm lấy?

Điều này chứng tỏ chuyện gì? Chứng tỏ người ta là một bậc thầy thực sự, vốn quá ít thì không thèm làm.

Nói xong, không ít người nhà họ Tô đều nóng lòng, la hét muốn thử.

Đương nhiên, có người ủng hộ thì cũng có người phản đối, dù sao nếu đưa hết tài chính của gia tộc ra cũng có rất nhiều nguy hiểm.

"Bà, cháu phản đối." Tô Ngọc đứng dậy: "Làm gì có chuyện tốt như vậy? Đây rõ ràng là một âm mưu, nhất định không được lấy tài chính của gia tộc ra."

"Tô Ngọc, cháu có ý gì?" Tô Trường Hà đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào cô ta, nói: "Ý cháu là chú từ nước ngoài về chính là vì muốn lừa tiền của gia tộc đúng không? Trong mắt cháu còn có người chú này không?"

"Chú là chú của cháu, cháu đương nhiên phải kính trọng, nhưng cháu cũng biết, chẳng có cái bánh nào từ trên trời rơi xuống cả."

"Cháu. . . Cháu. . ." Tô Trường Hà đang định phản bác thì bị bà Tô cắt ngang.

"Được rồi, đều là người một nhà, giờ cãi nhau trước mặt khách chẳng phải là để khách cười chê sao?" Bà Tô có chút không vui, nhìn sang Tô Hải đã bôi thuốc xong, nói: "Tiểu Hải, cháu thấy chuyện này thế nào?"

Tuy thằng nhóc này tặng dạ minh châu giả cho bà Tô, nhưng bà ta vẫn rất thương anh ta.

Tô Hải cứ cho rằng sau này anh ta sẽ bị lạnh nhạt, nhưng không ngờ vừa có chuyện, người đầu tiên bà Tô nghĩ tới lại là anh ta.

Anh ta khẽ cười, xem ra địa vị của mình không dễ rung chuyển đến thế.

Anh ta suy nghĩ một lát, chỉ một tháng là tiền tăng gấp đôi, đang lừa thằng ngu đấy à?

Người sáng suốt vừa nhìn đã biết đó là một âm mưu, có điều bà đã có tuổi rồi, không nhìn ra đó là âm mưu cũng là chuyện rất bình thường.

Tuy anh ta quần áo lụa là nhưng không ngu, theo lý thì anh ta phải khuyên bà đừng có tin chuyện vớ vẩn của Tô Trường Hà.

Nhưng giờ anh ta hận Trần Dương thấu xương.

Tô Trường Hà là bố vợ của anh, vậy nên anh ta cũng hận lây luôn.

"Bà, cháu cảm thấy có thể thử xem." Tô Hải cười thầm, nhưng nét mặt vẫn thản nhiên nói.

Tiền này bỏ ra nhất định là một đi không trở lại, đến lúc đó tài chính của gia tộc đứt gãy, Tô Trường Hà nhất định sẽ trở thành con rệp của nhà họ Tô.

Đến lúc đó, không chỉ ông ta thân bại danh liệt mà cả nhà ông ta cũng sẽ bị đuổi khỏi gia tộc, thậm chí còn bị xóa tên khỏi gia phả.

Anh ta như thấy trước được kết quả, chỉ có như vậy mới có thể giải được mối hận trong lòng anh ta.

"Tô Hải, anh điên rồi sao?" Tô Ngọc tức giận nhìn anh ta: "Anh bảo bà đầu tư?"

"Được rồi, đừng nói nữa." Bà Tô khoát tay, cắt ngang lời Tô Ngọc: "Ta quyết định rồi, cứ theo lời Tiểu Hải nói mà làm, tất cả tiền của gia tộc sẽ đầu tư vào hạng mục này, một tháng sau, tài chính của gia tộc chúng ta sẽ tăng gấp đôi."

Xôn xao!

Tất cả xôn xao!

Không ngờ bà Tô lại đồng ý đầu tư tất cả tiền của gia tộc vào hạng mục này!

Chuyện này khiến những người phản đối rất kích động, đây rõ ràng là một âm mưu, một tháng nữa gia tộc chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề lớn.

Nhưng bà Tô đã lên tiếng, bọn họ có nói gì cũng không có tác dụng nữa.

Truyện liên quan

Độc Mẹ Quỷ Bảo

Độc Mẹ Quỷ Bảo

Chương 227 - T/g: Lâm Uyên Mộ Ngư
Ngôn Tình
một năm trước
Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về

Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về

Chương 348 - T/g: Tiểu Bánh Trôi, Thang Viên Nhi
Khoa Huyễn
một năm trước
Kiều Nữ Lâm gia

Kiều Nữ Lâm gia

Chương 141 - T/g: Xuân Ôn Nhất Tiếu
Ngôn Tình
một năm trước
Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 357 - T/g: Thiện Tâm Nguyệt
Ngôn Tình
một năm trước
Sổ Điểm Danh Vạn Giới

Sổ Điểm Danh Vạn Giới

Chương 68 - T/g: Thánh Kỵ Sĩ Truyền Thuyết
Đô Thị
một năm trước
Xuyên Qua Ngàn Năm

Xuyên Qua Ngàn Năm

Chương 29 - T/g: MNĐ
Ngôn Tình
một năm trước
Tiêu Phòng Ký

Tiêu Phòng Ký

Chương 44 - T/g: Bích Loa Xuân
Ngôn Tình
một năm trước
[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại

[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại

Chương 611 - T/g: Dong Wook Lee
Khoa Huyễn
một năm trước