Long Tế - Chương 83: Ăn hết đèn đường

“Người họ muốn đón, là chủ tịch hội đồng quản trị của Bất động sản Đại Long!” Trang Hách Nhân tự tin nói. “Chủ tịch hội đồng quản trị của Bất động sản Đại Long!” Lâm Đại Dũng mặt đầy ngưỡng mộ: “Là người trong bảng xếp hạng của Forbes.” - “Nói thừa, tài sản ròng hơn sáu chục tỉ, có thể không ở trong bảng xếp hạng của Forbes sao?” Trang Hách Nhân liếc Lâm Đại Dũng một cái khinh thường nói. “Ha.” Lúc này, Trần Phong cười khinh bỉ.

“Mày cười cái gì? Đồ nhà quê? Sắp chết đến nơi rồi mày còn dám cười?” Trang Hách Nhân ngoái đầu trừng mắt với Trần Phong nói. Trần Phong lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Tôi cười ông não phẳng.” “Não phẳng?” Trang Hách Nhân hơi tức giận: “Ông đây não phẳng chỗ nào?” “Người mà anh họ ông muốn đón rước, không phải là chủ tịch hội đồng quản trị của Bất động sản Đại Long.” Trần Phong bình thản nói.

“Không phải là chủ tịch hội đồng quản trị của Bất động sản Đại Long? Mẹ kiếp não mày bị xe nghiền rồi hay sao, nhiều nhân vật máu mặt xuất hiện như vậy, không tiếp đón chủ tịch chẳng nhẽ tiếp đón mày sao?” Trang Hách Nhân mặt đầy khinh bỉ, trừ chủ tịch của Bất động sản Đại Long ra, còn ai có tư cách điều động được năm con xe Rolls-Royce nữa. “Ông cũng thông minh đấy.” Trần Phong mỉm cười.

Trang Hách Nhân nghẹn họng, tên ngốc này có phải bị điên rồi không? Ông ta chỉ nói vậy thôi, tên ngốc này lại còn tưởng thật. “Trang tổng, anh xem thằng nhãi này bị dọa tới ngu người, bắt đầu nói linh tinh rồi.” Lâm Đại Dũng cười chế giễu nói, quần áo trên người Trần Phong để cho mấy người vác gạch ở công trường còn chê xấu, còn có thể khiến các cổ đông của bất động sản Đại Long đến đón sao.

Trang Hách Nhân bĩu môi nói: “Thì ra gan mày cũng chỉ từng đó, mới chút đó đã là gì, sao đã sợ tới tè ra quần rồi?” Trần Phong thở dài: “Ông thật sự không tin bọn họ tới đón tôi sao?” - “Nếu bọn họ tới đón mày, tao sẽ ăn hết đèn đường này.” Trang Hách Nhân chỉ đèn đường ở bên cạnh, cười chế giễu nói.

Trần Phong cười giả lả: “Vậy e là răng của ông không đủ cứng.” Lời vừa nói ra, một hàng người đi về phía bên này. Đi đầu là một cô gái gợi cảm thân hình cao ráo mảnh mai, mặc váy bó sát người, quần tất đen, mái tóc đen mượt búi cao, trang điểm rất già dặn, cả người toát lên sự quyến rũ của một người đẹp thành thị trưởng thành.

“Đậu! Kiều Tiêu Nguyệt! Giám đốc điều hành của Bất động sản Đại Long!”, “Đây là một trong mười người đẹp của Kim Lăng chúng ta đó, bình thường vẫn luôn ẩn dật, sao hôm nay lại xuất hiện thế này?” - “Người có thể khiến Kiều đại mỹ nhân đón tiếp long trọng như vậy, rốt cuộc là ai?” - “Chắc là chủ tịch chân chính của Bất động sản Đại Long.”

Không ít người qua đường có cùng suy nghĩ với Trang Hách Nhân, có điều đại đa số đều không biết Kiều Tiêu Nguyệt là ai, điều những người qua đường này có thể làm đó là rút điện thoại ra chụp ảnh quay phim điên cuồng, sau đó đăng trong vòng bạn bè.

“Anh họ.” Trang Hách Nhân tiến lên trước vài bước, cười tươi nghênh đón. Chu Cảnh Văn là một người đàn ông trung niên đeo kính, nhìn có vẻ khoảng hơn bốn mươi tuổi, dáng người gầy còm, trên người ông ta toát lên một loại khí chất uy nghiêm, thấy Trang Hách Nhân, chỉ chau mày nói: “Chú ở đây làm gì?”

“Anh họ, không có gì. Chỉ là có hai tên không có mắt gây sự với em trên tàu hỏa, em ở đây để dạy dỗ bọn chúng thôi.” Trang Hách Nhân nịnh nọt cười nói. “Ừm”, Chu Cảnh Văn hơi cúi đầu, dặn dò: “Ra tay phải chú ý một chút, đừng có gây ra chuyện chết người.”

“Anh yên tâm, em đã tính toán kĩ rồi.” Trang Hách Nhân vội vàng nói. “Phải rồi, anh họ, công ty bên anh huy động nhiều nhân lực như vậy, có phải là muốn đón chủ tịch hội đồng quản trị của công ty không?” Trang Hách Nhân hỏi.

Chu Cảnh Văn lắc đầu nói: “Không phải, là một người khác.” - “Là một người khác?” Trang Hách Nhân sững sờ, ngay lập tức trong đầu xuất hiện một ý nghĩ không thể tin được, không phải là tên ngốc kia thật chứ? Có điều ý nghĩ này xuất hiện không quả nửa giây đã bị Trang Hách Nhân phủ nhận luôn, tên ngốc kia nếu có thế lực lớn như vậy, sẽ không ngồi tàu hỏa đâu.

“Sao vậy?” Dường như nhìn ra được Trang Hách Nhân có gì không đúng, Chu Cảnh Văn nghi ngờ hỏi. “Không có gì.” Trang Hách Nhân lắc đầu, cười nói: “Một trong hai tên không có mắt vừa đắc tội em trên tàu hỏa kia, có một kẻ nói các anh tới là để đón cậu ta, ha ha ha ha, anh họ, anh nói xem có buồn cười không?”

Trang Hách Nhân nói xong, còn cố ý nhìn vẻ mặt của Chu Cảnh Văn một cái, phát hiện Chu Cảnh Văn không hề cười, ngược lại còn ngoác miệng ra, chỉ Trần Phong đang bị đám người Lâm Đại Dũng bao vây, lắp bắp nói: “Hách… Hách Nhân, chú nói tên không có mắt kia, không phải là cậu ấy chứ?”

Thấy ngón tay Chu Cảnh Văn hơi run rẩy, nụ cười trên mặt Trang Hách Nhân vụt tắt. “Chú… chú nói đi.” Giọng của Chu Cảnh Văn hơi run rẩy, cho dù trong lòng đã có phỏng đoán, nhưng ông ta vẫn không muốn tin, tên không có mắt mà Trang Hách Nhân nói kia chính là người có thể khiến lãnh đạo cấp cao của toàn công ty kia phải ra mặt đón tiếp.

Trang Hách Nhân nuốt nước bọt, hỏi: “Anh họ, người của công ty các anh, có phải nhầm lẫn gì không, kẻ không có mắt kia, chỉ là một thằng làm công đang tới Kim Lăng tìm việc thôi mà.”, “Bốp!” Một cái tát vô cùng mạnh in lên mặt Trang Hách Nhân, đống thịt mỡ trên mặt của Trang Hách Nhân rung lên.

“Thằng làm công cái con mẹ nhà mày! Trang Hách Nhân, cái đồ ngu xuẩn, mẹ kiếp!” Mắt Chu Cảnh Văn đỏ rực, thằng làm công cái mẹ gì, giám đốc điều hành của công ty Kiều Tiêu Nguyệt cũng đã cúi người trước mặt người ta rồi.

Ở nơi không xa, mặt của Liễu Y Y cũng trắng bệch, Kiều Tiêu Nguyệt cô ta biết, cho dù là ông cô ta, cũng khen ngợi Kiều Tiêu Nguyệt không ngớt, cảm thấy Kiều Tiêu Nguyệt không hổ là nữ hoàng trong giới kinh doanh, nói cô ta phải học tập Kiều Tiêu Nguyệt, lấy Kiều Tiêu Nguyệt làm gương.

Nhưng bây giờ, tấm gương cô ta phải học tập lại đang cúi đầu trước một kẻ ngu ngốc mà cô ta khinh thường! Liễu Y Y chịu cú sốc rất lớn, thế giới này rốt cuộc làm sao vậy?

“Cậu Trần, ngại quá, tôi tới muộn rồi.” Kiều Tiêu Nguyệt cung kính nói, cô ấy là giám đốc chuyên nghiệp nhà họ Trần đào tạo, không khác gì người làm của nhà họ Trần, sản nghiệp của nhà họ Trần ở khu vực Kim Lăng, là do cô ấy phụ trách, người kế thừa tương lai của nhà họ Trần muốn tới Kim Lăng, dĩ nhiên cô ấy thân là chủ nhà, phải ra mặt đón tiếp rồi.

“Không sao, tôi cũng vừa tới.” Trần Phong mỉm cười, nói. Thấy cảnh này, Lâm Đại Dũng và mấy tên to con vừa nãy còn hống hách, lúc này trên trán đã đổ mồ hôi lạnh, đến cả bắp chân cũng đang run rẩy.

“Cậu Trần, những người này…”, đôi mắt xinh đẹp của Kiều Tiêu Nguyệt nhìn mấy người Lâm Đại Dũng, có thể chèo chống Bất động sản Đại Long, mắt cô ấy dĩ nhiên cũng không đến nỗi nào, vậy nên rất rõ ràng có thể nhìn ra được, đám người Lâm Đại Dũng tới để gây sự với Trần Phong.

Truyện liên quan

Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Hồi sinh làm cao thủ tình trường

Tiểu Triệu
Đô Thị
một năm trước
[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại

[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại

Chương 611 - T/g: Dong Wook Lee
Khoa Huyễn
một năm trước
Sự trả thù ngọt ngào

Sự trả thù ngọt ngào

Thiên Thiên
Đô Thị
10 tháng trước
Bậc thầy chia tay

Bậc thầy chia tay

Angela
Đô Thị
một năm trước
Trọng Sinh Chi Dược Thiện Phường

Trọng Sinh Chi Dược Thiện Phường

Chương 21 - T/g: Vân Quá Thị Phi
Đam Mỹ
một năm trước
Ông bố siêu phàm

Ông bố siêu phàm

Lâu Nghị
Đô Thị
một năm trước
Một bước lên tiên

Một bước lên tiên

Mai Bát Gia
Ở rể
10 tháng trước
Chồng Tôi Là Quỷ

Chồng Tôi Là Quỷ

Chương 382 - T/g: Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu
Ngôn Tình
một năm trước